Trang

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Thư giãn với câu chuyện cuối tuần.


Ba Câu Chuyện Nhỏ Cuối Tuần


thoi gian 

Theo BCA Nguyễn Hiệp– 5/7/2014


Câu chuyện 1: Thời Gian
Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong các việc sau đây:

Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD.
Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD.
Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD
Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại.
Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ “Giết – thời – gian”. Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng.


Câu chuyện 2 : Tình Bạn.
Một đôi bạn thân cùng nhau đi du lịch. Trong một lần tranh luận, họ cãi nhau, một người đã tát người kia. Người bị tát cảm thấy bị xúc phạm, không nói gì mà chỉ viết lên cát: “Hôm nay người bạn thân của tôi đã tát tôi”.
Họ tiếp tục chuyến du lịch đến một vùng hoang vu, người bị tát suýt bị cát vùi, may mắn dược bạn cứu. Tỉnh lại, người đó lại khắc lên đá: “Hôm nay người bạn tốt của tôi đã cứu tôi”.
Đứng bên cạnh, người bạn hiếu kỳ hỏi: “Tại sao lúc mình tát cậu, cậu lại viết lên cát, bây giờ lại khắc lên đá?”
Người này trả lời: “Khi bị bạn làm tổn thương nên viết vào nơi dễ quên, gió sẽ thổi lấp đi. Ngược lại, nếu được giúp đỡ hãy nên khắc sâu trong đáy lòng. Ở nơi đó, bất cứ ngọn gió nào cũng không thể xoá lấp được.”
Bạn bè nếu xảy ra va chạm là nhất thời vô tâm, giúp đỡ mới là thật lòng.
Hãy quên đi những va chạm vì bạn bè đã gây ra, chỉ ghi nhớ sự giúp đỡ của họ, chúng ta sẽ thấy trên thế giới này toàn là bạn ta.


Câu chuyện 3 : Lời nói.
Ngày xưa ở 1 vùng thôn xóm kia, có 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh đẹp. Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ chồng…Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi chuyện trong nhà rất chu đáo. Mọi người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na…Trong vùng đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp… Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng… Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối…
Hắn từ yêu hóa ra căm hận. Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã không giữ tròn trinh tiết của người vợ, là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh… Tin đồn cứ truyền khắp nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô… Không thể nào chịu nổi những lời gièm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm…
Một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết. Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn không hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi…Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt… Hắn tìm đến cụ già nhất làng và là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông một lời khuyên.
Cụ già nghe xong mọi chuyện không nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng.Cụ xé chiếc gối và thả xuống. Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói:

- Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, không thể nào lấy lại được. Một khi lời đã nói ra thì không làm sao có thể rút lại được.


http://www.tiin.vn/chuyen-muc/song/cau-chuyen-teen-nen-doc-p9-thoi-gian-tinh-ban-va-loi-noi.html

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Bài thơ chưa đặt tên-Thơ Song Thu

                                        




Đọc bài viết về 10 món nợ mà trung quốc nợ Việt nam- đăng trên blog của chị Phương- ST nhớ lại chuyến đi lên biên giới thắp hương mộ các liệt sỹ hi sinh trong chiến tranh Biên giới phía Bắc, tổ chức vào cuối tháng 2-2014. Cuộc chiến này là món nợ lớn nhất  ( tính theo số lượng các đồng bào chiến sĩ hi sinh...) Tiếc rằng đến nay vẫn chưa được chính thức tôn vinh...Vì đâu?



Bài thơ chưa đặt tên 


Núi dung dăng dắt núi
Sương dung dẻ dìu sương
Đèo nối đèo chao lượn
Suối róc rách xanh nương

Núi vọng về tiếng súng
Sương phủ trắng xác xương
Đèo trượt vết chân lạ
Suối đỏ máu dân thường...

Mông mênh miền biên giới
Rầu rầu nỗi tiếc thương
 Khom khom nấm mộ cỏ 
Rõi rõi theo dọc đường...

Sao ngủ trong quên lãng?
Sao không dám tri ân?
Có còn là chiến thắng
Nếu thua trong lòng dân?



Xin cám ơn!


 
Ảnh trên: Toàn đòan chụp ảnh tại Nhà bia Chiến Thắng, lập bên cầu Khánh Khê trên sông Kỳ Cùng. Nơi đây ngày 17-2-1979 tiểu đoàn 4 sư đoàn 337 đã hy sinh đến người cuối cùng.
Ảnh dưới: ST thắp hương trong Nghĩa Trang Liệt Sỹ Lạng sơn







Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

Có thể bạn chưa biết





Vào khoảng thế kỷ 16, có một số người Việt di cư lên phía bắc lập nghiệp ở vùng Trường Bình – Bạch Long. Vùng đất đó bấy giờ thuộc Đại Việt nhưng theo Công ước Pháp-Thanh ký năm 1887 giữa Pháp và nhà Thanh thì Trường Bình bị sáp nhập vào nước Trung Hoa. Người Kinh tại đây là một trong số 56 dân tộc được công nhận tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Người Kinh ở Trung Quốc mặc áo dài truyền thống
Thời gian trôi qua, nhóm người Việt này đã bị ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa. Tuy vậy họ vẫn nói tiếng Việt. Họ sinh sống chủ yếu trên 3 đảo (Vạn Vĩ, Sơn Tâm và Vu Đầu), gọi chung là Kinh tộc Tam Đảo, thuộc thị xã Đông Hưng, khu tự trị người Choang Quảng Tây (cách cửa khẩu Móng Cái của Việt Nam chừng 25 km) nhưng tiếng Việt của họ đã pha trộn nhiều với tiếng Hoa kèm với nhiều từ cổ của tiếng Việt.
Họ được coi là cộng đồng người Kinh chủ yếu và còn mang nhiều bản sắc văn hóa Việt Nam nhất tại Trung Quốc với tư cách là một trong 56 dân tộc của đất nước này (không bao gồm cộng đồng người Việt mang quốc tịch Việt Nam hiện đang học tập và làm việc tại Trung Quốc)
Tại Quảng Tây nói riêng và Trung Quốc nói chung, tên gọi “Kinh tộc Tam Đảo”, có nghĩa là “Ba hòn đảo của người Kinh”, hiện vẫn được dùng tương đối phổ biến để chỉ cộng đồng người Kinh này cũng như để chỉ địa bàn sinh sống tập trung của họ tại ba hòn đảo nói trên (nay đã trở thành bán đảo do phù sa bồi lấp và nhờ chính quyền cùng nhân dân địa phương đã đắp đê, làm đường nối các đảo với đất liền).

Vị trí Tam Đảo mà người Kinh sinh sống
Với lịch sử định cư trải qua hơn 500 năm, hầu hết cư dân người Kinh ở khu vực Tam Đảo (Vạn Vĩ, Vu Ðầu và Sơn Tâm) cũng như một vài nơi khác ở Quảng Tây (chủ yếu tập trung tại Đông Hưng) đều có chung nguồn gốc là người Đồ Sơn (Hải Phòng, Việt Nam), còn lại số ít người Kinh trong đó có nguồn gốc từ một vài địa phương ven biển của Việt Nam di cư đến. Theo điều tra dân số tại Trung Quốc vào năm 2000, dân số người Kinh riêng tại khu vực nói trên là khoảng hơn 18.000 người trong tổng số trên dưới 22.000 người dân tộc Kinh trên toàn lãnh thổ Trung Quốc, một con số được coi là rất khiêm tốn nếu so với nhiều dân tộc khác đang cùng sinh sống trên đất nước đông dân nhất thế giới này.

Người Kinh tại Trung Quốc
Dòng họ Tô là một dòng họ lớn và được xem là có ảnh hưởng nhất trong cộng đồng các dòng họ người dân tộc Kinh tại Quảng Tây nói riêng và Trung Quốc nói chung. Họ Tô là một trong 12 dòng họ người Kinh hay còn gọi là người Việt gốc Đồ Sơn (Hải Phòng, Việt Nam). Nhiều người trong họ Tô đã có công nghiên cứu, bảo tồn và quảng bá các giá trị đặc sắc của văn hóa truyền thống của người Kinh đồng thời cũng là cội nguồn của văn hóa Việt Nam đến nhiều nơi trên đất nước Trung Quốc rộng lớn dù cho dân số của người Kinh tại Trung Quốc là rất khiêm tốn nếu so với nhiều cộng đồng dân tộc khác của đất nước này. Trải qua hơn 500 năm định cư trên đất Trung Quốc, hiện dòng họ Tô cũng như một số dòng họ người Kinh khác không chỉ tập trung sinh sống tại khu vực Tam Đảo (Vạn Vĩ, Vu Đầu và Sơn Tâm) mà đã phân tán ra nhiều địa bàn khác quanh khu Phòng Thành Cảng của tỉnh Quảng Tây.

Người Kinh đánh trống trong một lễ hội
Ngôn ngữ
Người Kinh tam đảo vốn nói tiếng Kinh hay tiếng Việt và sử dụng phổ biến chữ Nôm, nhưng từ lâu họ cũng nói tiếng địa phương là tiếng Quảng Đông và sử dụng Hán tự. Tuy nhiên, về ngữ pháp, người Kinh không nói ngược như dân Hán mà vẫn nói xuôi theo lối giao tiếp của người Việt.
Phong tục
Y phục của người Kinh đơn giản và thực tế. Phụ nữ ăn mặc theo cổ truyền với những chiếc áo ngắn, không cổ, chẽn bó vào thân mình, cài nút phía trước, mặc những tấm quần rộng nhuộm đen hay nâu. Khi ra ngoài, phụ nữ thường mặc thêm áo dài tay chật nhuộm màu sắc nhạt hơn. Họ thích đeo khuyên tai, tóc rẽ ngôi ở giữa dùng vải đen hay khăn đen bọc lấy và vấn xung quanh đầu. Dân quê còn đi chân đất. Còn đàn ông thì thường mặc áo cộc để làm việc, cổ quấn khăn, nhưng khi có hội hè thì họ mặc những áo dài chùng tới gối, hai vạt trước sau đối nhau và có giải quấn ở eo lưng.
Ngày nay, người Kinh ăn mặc giống như người Hán láng giềng, mặc dù còn một số người già còn giữ lối ăn mặc theo cổ tục và một thiểu số phụ nữ trẻ còn vấn tóc và nhuộm răng đen vì vẫn còn tục ăn trầu, còn đàn ông thì ăn mặc thực tế theo hiện đại như những dân lân cận khác.
Phong tục hôn nhân thì một vợ, một chồng, thuở trước thì thường do cha mẹ hai bên xếp đặt bao biện. Trai gái cùng họ và anh em cô cậu cấm lấy nhau.

Dân tộc Kinh tại Trung Quốc
Ẩm thực
Về ẩm thực, người Kinh ở Tam Đảo ăn cơm là chính, ngoài ra còn ăn khoai sắn, khoai sọ, thích ăn các loài hải sản như cá, tôm, cua. Đặc biệt, họ làm nước mắm từ cá biển để chấm và nêm thức ăn. Những món ăn ưa thích của họ là bánh đa làm bằng bột gạo có rắc vừng nướng trên than hồng mà sách Trung Quốc gọi là phong xuy hỉ (bánh phồng do gió thổi) và bún riêu, bún ốc sách Hán tự ghi là hỉ ty tức là sợi bún nấu với canh cua và ốc.
Tín ngưỡng, tôn giáo
Tôn giáo chủ yếu là Phật giáo đại thừa và Đạo giáo. Ngoài ra họ còn duy trì tục cúng thần linh và tổ tiên.

Trong một lễ hội
Sinh hoạt văn hóa
Họ ưa thích lối hát đối đáp giao duyên (antiphonal songs) nghe du dương và trữ tình, kiểu như hát Quan họ hay hát đúm quen thuộc ở miền Bắc Việt Nam bây giờ. Lối hát đúm hát đối này thường được tổ chức vào ngày Tết, ngày Hội. Nhạc cụ cổ truyền của người Kinh gồm có đàn nhị (two-stringed fiddle), sáo trúc, trống, cồng và đàn bầu (độc huyền cầm) là một nhạc khí chỉ riêng Kinh tộc có mà thôi. Họ có một kho tàng văn học dân gian truyền khẩu phong phú với ca dao, tục ngữ, truyện cổ tích… Những điệu múa ưa chuộng của người Kinh là múa đèn, múa gậy sặc sỡ nhiều màu, múa rồng và múa y phục thêu thùa.

Y phục và nhạc cụ của người Kinh tại Quảng Tây
Đời sống kinh tế
Người Kinh tại khu vực Tam đảo hoạt động chủ yếu trong các ngành như ngư nghiệp (đánh bắt, nuôi trồng hải sản, nông nghiệp, dịch vụ du lịch. Ngoài ra, một bộ phận dân cư hoạt động trong lĩnh vực du lịch, dịch vụ.
Trong 700 loại cá đánh ở đây thì hơn 200 loại có giá trị kinh tế cao và thu hoạch nhiều. Ngọc trai, cá ngựa và sea otters sinh sản lắm ở đây và thường quí về phương diện dược liệu. Nước biển của vịnh Bắc Bộ tốt cho sự làm muối. Mùa màng chính ở đây là gạo, khoai lang, đậu phọng, khoai sọ, và kê. Những loại trái cây bán nhiệt đới như đu đủ, chuối, nhãn thì rất nhiều. Những khoáng sản dưới đất gồm sắt, monazite, titanium, magnetite và silica. Những giải rộng của rừng tràm mọc trên vùng nước lợ là một nguồn lợi phong phú về chất tannin dùng làm nguyên liệu tất yếu cho kỹ nghệ thuộc da.
Người Việt Nam cho dù ở đâu vẫn là người Việt Nam!

Nguyễn Anh (tổng hợp)

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Cảm động bài thơ..."cấp PHƯỜNG"


ST: Một nhà thơ nổi tiếng ( xin được dấu tên) có lần viết ( đại ý ):  Bây giờ ai cũng làm thơ...nhà nhà làm thơ, phường phường xã xã đều có câu lạc bộ thơ!  Thôi, xin các cụ về hưu cứ yên bề ăn ngủ mà giữ gìn sức khỏe...làm thơ làm gì cho mệt...( để cho chúng tôi- những nhà thơ chuyên nghiệp làm- mới thực là thơ!!! ).
Ấy thế mà hôm nọ ST được mời dự một buổi sinh hoạt tổ thơ dân phố- thấp hơn CLB thơ cấp phường! Được nghe nhiều câu chuyện tâm huyết của các cụ cựu binh từng xây dựng và canh giữ Trường Sa, rồi nghe các cụ đọc  thơ...mà theo ST,  cảm động và cũng thơ lắm ...
Vậy mời chia sẻ một vài trong những bài thơ ấy nhé!


                                                   




Nhà giàn Đảo Trường Sa

Văn Chung

 Nhà giàn anh ở Trường Sa
Chòi canh nổi sóng phong ba giữa trời
Xa xa chỉ có sóng thôi
Lại gần mới rõ nổi trôi nhà giàn
Ít được gây phút bình an
Sóng vỗ ì oàm, gió rít vi vu

Cười vui anh viết trong thư
Sáo gió nhạc nước tưởng như đàn trời
Bữa ăn rau cá đầy vơi
Con mình hỏi trời rau nước ở đâu?

Cá là bố thả dây câu
Nước bố hứng lúc mưa đầu bão giông
Rau xanh hộp xốp bố trồng
Chả được đầy đủ nhưng không can gì!

Đỏ hoe nước mắt tràn mi
Con muốn ước gì có cánh bay cao
Con muốn nhiều trận mưa rào
Cơm canh thịt cá dồi dào nữa cơ!

Em ôm mái tóc con thơ
Như ôm trọn cả ước mơ nhà giàn...  



Đậu tường vi

Hồng Nhung

Dạo ấy tường vi thỏ thẻ hồng
Bên rào dậu trắng mái nghèo trông
Bao lần ngõ phố ai lui tới
Một thoáng hiên nhà...bạn phải không?

Một mai chia ly đường rẽ lối
Run chân gặp lại cổng ken vồng
Màu hoa lỗi hẹn nay còn nhắc
Chuyện cũ bay về tựa gió đông...


( Mạn phép các tác giả, ST có sửa một vài câu chữ trong thơ. Có gì sơ suất xin được lượng thứ )







Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

Văn hóa bóng đá Trung- Nhật

ST: Sẽ thật là không phải khi chỉ xem một vài tấm ảnh rồi kết luận...nhưng.  Bạn sẽ nói sao khi xem những hình ảnh dưới đây? Còn tôi thì thốt lên: Chẳng lẽ thế hệ trẻ Trung Hoa- những cầu thủ bóng đá- cũng mang dòng máu  ĐẠI HÁN  đến như vậy sao?

Nguyentandung.org có đăng lời bình luận - Không thể tưởng tượng nổi, bóng đá lại lạ đời như vậy. Hóa ra thú tính của các cầu thủ Trung Quốc hoang dã và bạo lực quá, giống như tàu Trung Quốc đâm húc tàu Việt Nam trên biển Đông vậy.
 


 Đây là môn gì đây?

Thủ môn Trung Quốc bắt bóng bằng cú đạp ngực cầu thủ Nhật Bản

Thế này thì ai còn muốn đá bóng với Trung Quốc?

Môn gì đây?
Kết quả Nhật Bản thắng 1-0.



Và đây, tinh thần THƯỢNG VÕ của Nhật Bản

Các cầu thủ Nhật luôn nán lại sân chào khán giả khi tan trận (Nguồn: Yahoo Sports)

Nhập mô tả cho ảnh

Trong trận gặp Hy Lạp đêm 20/6, dù thi đấu hơn người và tạo được thế trận lấn át nhưng Nhật Bản vẫn không thể hạ gục đối phương. Đội tuyển xứ Phù tang bất lực ra về với kết quả hòa 0-0. Tuy nhiên, dù đội nhà thắng hay thua, các cổ động viên Nhật Bản vẫn khiến cả thế giới nghiêng mình bởi ý thức tự giác qua những hành động rất nhỏ: Thu nhặt rác trên khán đài sau trận đấu....

 Ý thức đó có lẽ cũng đã phần nào lý giải vì sao người Nhật đã vượt qua những khó khăn chồng chất để xây dựng đất nước cường thịnh, vươn mình đứng dậy sau Chiến tranh Thế giới thứ hai, hay gần nhất là sau thảm họa kép động đất-sóng thần hôm 11/3/2011, tạo nên một hình ảnh đẹp làm gương cho cả thế giới.!

( ST sưu tầm từ mạng)

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Những đôi mắt mang hình viên đạn

ST: "Ngày xưa", nhạc sỹ Trần Tiến đã có một bài hát về những đôi mắt mang hình viên đạn, rất nổi tiếng và đã đi vào lòng người. Đó là những "đôi mắt đen xoe tròn" của những em bé, những đôi mắt " trao lời tiễn biệt" của những bà mẹ trở về từ vùng biên giới ...sau thảm họa chiến tranh .


Có lẽ ông không ngờ rằng sau bao năm, chúng ta lại bắt gặp đôi mắt như thế-đôi mắt mang hình viên đạn- 
trong chiến tranh ngoại giao...



 


Và đôi mắt ấy nay lại sáng lên, ánh lên những tia lửa...khiến phía địch phải cúi đầu , lúng túng ...tuy vẫn trơ trẽn và muôn phần thâm độc...


Hình ảnh: Báo NY Times: “Con sư tử Trung Quốc đang gầm rú trên biển Đông” số 1  Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ TQ Dương Khiết Trì hội đàm

  Ảnh của phóng viên hãng tin Reuters chụp Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh khi bắt tay chuẩn bị hội đàm với Dương Khiết Trì



Mời đọc lại lời bài hát của NS Trần Tiến 

Những viên đạn trao từ đôi mắt (những ánh mắt mang hình viên đạn)


 Đoàn quân vội đi đi về biên giới
Cũng từ biên giới về những bầy trẻ nhỏ.
Đoàn quân lặng im nhìn đàn em bé
Từng đôi mắt đen xoe tròn
Từng đôi mắt mang hình viên đạn
Từng đôi mắt sáng lên cháy lên như ngàn viên đạn
Từng đôi mắt quê hương trao cho đoàn quân
Người chiến sĩ hãy giữ lấy.

Đoàn quân vội đi, đi về biên giới
Cũng từ biên giới về những người mẹ già
Đoàn quân lặng im, nhìn dòng người đi
Nghìn đôi mắt trao lời tiễn biệt
Nghìn đôi mắt như nghìn lời ước hẹn,
Nghìn đôi mắt sáng lên, cháy lên muôn triệu viên đạn
Nghìn đôi mắt quê hương trao cho đoàn quân
Người chiến sĩ hãy giữ lấy
Bắn tan quân xâm lược dã man.


 



http://baicadicungnamthang.net/bai-hat/nhung-vien-dan-trao-tu-doi-mat-nhung-anh-mat-mang-hinh-vien-dan-1228.html

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

CHÚC MỪNG! CHÚC MỪNG!


CHÚC MỪNG ANH EM, BÈ BẠN- NHỮNG NGƯỜI LÀM  BÁO CỦA LÀNG TA- NHÂN NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM, 21-6