Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Những người đàn bà và những chiếc khăn len ...Thơ song Thu










Trắng toát một màu bệnh viện
Lặng yên miệt mài không tiếng...ve kêu
Những người đàn bà mảnh dẻ
  Những khuôn hình trong bức tranh thêu
Lặng lẽ ngồi đan
Len cùng một màu
Kim cùng một số
Khăn cùng một kiểu
Cho ai?

Không có tiếng thở dài
Không một lời than vãn
Bình yên thanh thản
Phải chăng trong ngôi Đền Yên Lặng*
họ về  đây gặp lại  chính mình?


Ngoài kia thời cuộc đảo lộn vô minh
Đỏ đen tốt xấu, hữu- vô tình
Trong này, sau bức tường bệnh viện
Quá khứ đã ngủ yên
 Bừng sáng tươi lai cõi thiền
Hiện tại đang nhích dần từng khắc
 Âm- dương sinh tử  
giao duyên...


Những người đàn bà lặng yên
Đầu đội mũ... tóc giả
Xám xanh gò má
Ngồi đan len một màu
Kim một số
Khăn một kiểu
Họ mơ về những nụ cười 
thẹn thùng...tươi rói 
Ơi, những em nhỏ vùng cao... 





* Xem Hành trình về Phương Đông.

.........................................

( Viết về các chị bệnh nhân khoa U- Biếu,  BV Hữu Nghị )
4-2016