Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

Biển và em- thơ Song Thu












Nghe sóng gọi em vội ào ra biển
Ôi biển xanh, xanh ngắt, lạ lùng xanh
Thật hiền hòa biển biết em mong manh
Tóc bết nắng chân dập dềnh lún cát...


 Sao hôm nay biển dạt dào ngút ngát
Nén nỗi buồn mặn chát dấu thời gian
Sóng bồng bềnh xua ký ức miên man
Về lẽ sống tình yêu và nỗi nhớ...


Có lẽ nào lòng em thôi trăn trở
Nghe rít gào hơi thở biển năm nao
Và những đêm thức trắng đến vênh vao
Vọng lời gió thầm thào từ kiếp trước


Ừ, có thể. Làm sao em biết được
Biển là anh hay biển - bóng hình anh?
Ừ, có thể. Ngày xưa thời hồng thủy
Biển và em sâu nặng một mối tình...




Nha Trang, 7-2015