
Anh bảo em
SG chợt mưa chợt nắng
Như má em chợt thắm chợt phai
Anh lại nói
Sài Gòn hai mùa khô nóng
Chẳng như mắt ai cứ ươn ướt hoài hoài
Nhớ Sài Gòn
Những con đường chạy dài như sóng ngoài khơi
Ồn ào trong tiếng ru biển cả
Những con hẻm sâu sâu êm ả quá
Tiếng rao khua nghe... là lạ
Chẳng như Hà nội em, đêm...
Sài Gòn anh
Người trai chẳng lúc nào ngồi yên
Cứ hừng hực cứ lớn lên không biết mỏi
Cà phê bệt đôi khi em tự hỏi
Sao mình thích Sài Gòn ghê?
Và em nghe...vì Sài Gòn... anh đó!
ST: Thích Sài Gòn vì nhiều lẽ...nhưng ST mới viết được bấy nhiêu, cứ đăng lên để bạn bè đọc và góp ý. Khi về biết đâu lại viết thêm nhỉ...