Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Học cách buông bỏ



Một niệm buông xuống, vạn việc tự tại

Đức Phật từng thuyết: “Nhất niệm phóng hạ, vạn bàn tự tại”, nghĩa là: Chỉ cần buông bỏ một niệm trong tâm, mọi việc sẽ được giải thoát và con người sẽ sống được tự tại thoải mái.


Từ nhỏ đến lớn, chúng ta đều được giáo dục phải cố gắng, phấn đấu, kiên trì như thế nào, vĩnh viễn không được buông lơi ra sao… Kỳ thực, có rất nhiều thời điểm trong cuộc đời thì điều mà chúng ta cần học nhất lại chính là “buông bỏ”.

Dòng suối nhỏ rời xa mặt đất bằng phẳng là bởi vì muốn quay về biển rộng. Lá vàng lìa xa cành cây là để đợi chờ mùa xuân xanh tươi đến. Ngọn nến sẵn sàng tan chảy nên mới có một cuộc đời quang minh, ngời sáng. Tâm tình bởi vì buông tha thế tục ồn ã mới có được một khoảng bình yên

Người xưa thường so sánh hai thái độ sống điển hình của hai nhân vật này: Một là Khuất Nguyên kiên trì giữ tín niệm, thà chịu chết chứ không khuất phục; Hai là cách sống tiêu diêu tự tại siêu thường, toàn thân vô hại của lão ngư, người gặp gỡ Khuất Nguyên bên bến sông. Hiển nhiên nếu để sống được vui vẻ, thoải mái, người ta ai ai cũng mong muốn có thể tiêu diêu, tự tại như lão ngư kia.
Trên mỗi bước đường đời, con người không thể tự do vui vẻ là bởi tự mình chuốc lấy phiền não. Đối với bất kể việc gì cũng nên có tầm nhìn thoáng đãng hơn một chút. Mở rộng tầm mắt một chút mới có thể giữ tâm tình không bị hỗn loạn. “Một niệm buông xuống, vạn việc tự tại“.
Chỉ vì mỗi người chúng ta chấp nhất quá mức vào những sự việc xung quanh mà làm bản thân lao tâm khổ tứ, mất đi sự bình an trong tâm hồn. Khi chấp nhất quá cứng nhắc với mọi chuyện chính là tự làm cho bản thân rơi vào vòng luẩn quẩn, tự làm khổ mình. Tâm thái này sẽ làm bản thân họ không nhìn thấy đường ra.
‘Nhẫn một chút sóng yên gió lặng, Lùi một bước biển rộng trời cao’, đảm bảo bạn sẽ nhìn thấy một cảnh giới hoàn toàn khác. Trong cuộc sống hằng ngày, đến lúc cần phải buông bỏ thì bạn hãy nên buông bỏ, hãy học cách buông bỏ. Nguyên nhân là bởi buông bỏ không có nghĩa là mất đi, buông bỏ mới có thể nắm lấy được chắc chắn hơn. Chỉ có thật sự buông bỏ con người ta mới được vui vẻ và được thoải mái tự tại.
“Buông” chính là một nghệ thuật lựa chọn, là môn học bắt buộc của đời người. Nếu không buông bỏ quyết đoán sẽ rất khó có được sự lựa chọn huy hoàng, xán lạn. Đau khổ giãy giụa, liều mạng ôm giữ không bằng dũng cảm buông bỏ. Chỉ có học được cách buông bỏ, người ta mới có thể khoan dung hơn, nhìn được xa hơn và trông được rộng hơn.
“Buông bỏ” không nhất định là không quả quyết, càng không phải là lẳng lặng chấp nhận mà uất hận trong lòng. “Buông bỏ” là một loại cảnh giới tinh thần thản đãng, thong dong và tự tại.
Hãy học cách buông bỏ như bài thơ dưới đây để cuộc sống luôn được vui vẻ tự tại
Buông xuống cho lòng vơi trĩu nặn
Thả ra cho hồn bớt nhỏ nhen
Mở rộng cho tâm thôi trống vắng
Vị tha không dính mắc sang hèn
Vượt hết gian nan rồi trắc trở
Cõi lòng soi tỏ chút bụi vương
Kiên Định biên dịch

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Tây bắc mơ màng trong tranh của Hà hùng Dũng



TÁC GIẢ HÀ HÙNG DŨNG



Các tác phẩm tranh sơn dầu về con người và cảnh vật Tây Bắc:




































Các tác phẩm thể hiện trên tranh gốm:















Bài và Ảnh: Nguyễn Oanh

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Tháng 4- Ngồi nhớ lại





Thấm thoát đã giữa tháng 4 dương lịch...Thời gian qua ST đã tham gia nhiều hoạt động vui chơi bổ ích cho tuổi già. Thế mà nhìn vào blog, mới đăng có một bài  lên... Hôm nay, " ngọc thể "lại bất an , tải ảnh mới mất nhiều thời gian quá nên ST ngồi xem lại một số ảnh cũ.  Xâu chuỗi các hoạt động nổi bật của tháng tư mấy năm gần đây, lưu giữ kỷ niệm...Động viên chính mình: Sống làm sao cho thật vui, khỏe, có ích trong hòan cảnh của mình nhé...



Fb nhắc, tháng 4,  năm kia, 2015, ST cùng các anh chị K3-K5 lên tận Cao Bằng thăm bạn bè vùng biên, thăm di tích hang Pắc Bó







Suôi về Tuyên thăm Đình Tân Trào, Hồng Thái và bạn bè  ở  Tuyên Quang





Năm ngoái, 2016, đi lễ hội Đền Hùng...






Năm nay, đúng 10-3 âm lịch, 6- 4 dương lịch, mẹ chồng ốm nên  chỉ quanh ở Hà Nội,  thăm lại vườn Bách Thảo, muốn ngắm hoa sưa mà  hoa sưa đã bay đi chỉ còn những cành lộc mới....



Đành nghiêng ngả bên hồ trong Bach Thảo, nơi lưu giữ bao nhiêu kỷ niệm thời niên thiếu...







Thế đấy, có vẻ như bán kính của những chuyến đi xa đang dần ngắn lại theo tuổi tác. Chỉ còn lại hơi ấm của tình bạn, tình chị em...

Gặp gỡ bạn bè anh chị bạn học cũ...biết bao cảm xúc. Muốn viết nhiều nhưng khả năng có hạn. ST chỉ chọn những gì ấn tượng nhất. Năm 2015 Song Thu có bài thơ viết tặng chị Hòang Hà, một chị học cùng lớp 3, người sau bao năm gặp lại đã mang đến tình cảm khó quên.
















Chị tôi- thơ ngắn Song Thu  

Mến tặng chị HH


Má thắm
Môi hồng
Lá dăm liếc đá
Đá cong...

Trắng trong
Da phấn
Nắng công trường mấy bận
Chào thua...

Suối tóc
Dambry*
Ghi dấu xuân thì 
Cuồng si...

Rượi bát
Mềm môi
Ai dè kẻ thách đố 
đổ nghiêng!*

Nghĩa tình
Thầy bạn
Quê hương  trùng trùng cánh nhạn
Nặng vai




Vuông tròn
Mòi mặn
Sao Hôm dịu dàng đầy đặn
Chị tôi...


Cũng trong chuyến đi đó, ST đã nhác ấp  ủ một bài thơ về người chị xứ Tuyên và về sau viết được bài về chị ấy, chị Hồng Liên...



Bông Sen Núi

(Mến tặng chị HL, kỷ niệm những ngày thăm Tuyên Quang, Cao Bằng)


 Lời ru của mẹ
 Dòng nước suối trong
 Giọng nói của cha
 Rừng lim lá đổ
 Bông Sen hé nở
Thơm ngát núi rừng
Ngọn lửa bập bùng
Dẻo thơm cơm nếp
Chàng trai Thái đẹp
Chót mê Sen Hồng
Thỏa nỗi ước mong
Tình say thác đổ
Tình lay ngàn gió
Tình "khắp" ( hát) trăng rằm
Trinh  nguyên trăm năm
Một bông Sen Núi

"Tằng cẩu" tóc búi
Xin phép mẹ cha
Làm dâu trong nhà
Làm ban ( hoa ban) xóm núi
Thân nai cặm cụi
Dạy chữ làm thơ
Đánh trống phất cờ
Ngược suôi việc nước...


Nước không chảy ngược
Đời vẫn chảy suôi
Con cháu nên người
Một mình ở lại
Nhà cơi một mái
Một chái hương tình
Một búp Sen xinh
Một mình Sen Núi...

3-2016

Hì, còn nhiều kỷ niệm khác cứ lần lượt trôi về. Nhưng bài đã dài, ST dừng ở đây. Xin cám ơn mọi người đã đến đọc và chia sẻ... Cám ơn rất nhiều...














Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Ngày nghỉ lễ, mời đọc hai bài thơ "Mưa rào đầu hạ"- Song Thu






Một lần đang chơi bóng bàn trong căn nhà lợp mái tôn, bỗng mưa rào ập đến. Đây là cơn mưa  đâu tiên trong năm...Nhớ lại cảm xúc cách đây 6-7 năm khi ST mới tập làm thơ. Thế là lại có bài thơ thứ 2 về mưa rào đầu hạ. Không biết bây giờ, khi cảm xúc dường như đã cạn, tuổi tác càng cao...thơ thẩn thế nào... Thôi,  cứ mạnh dạn tải lên  vậy. MỜI ĐỌC:





Mưa rào đầu hạ (2)



xuân vừa chớm bạc
hạ còn xanh mơ
ào ào thác đổ
cơn mưa đầu mùa ...

xua xua buốt lạnh
tãi tãi nắng chanh
tan tan quá khứ 
mây mẩy búp cành...

rồi anh rồi anh
chùm ô hai đứa
rồi em rồi em 
nép đầu vai tựa


tí tách hạt rơi
thuyền lá buông trôi
hàng cây run rẩy
gió nổi lưng trời


gió quyện vào mưa 
mưa tung theo gió
mình quyện vào nhau
giọt mưa môi đỏ...


bắt đầu thế đó
chuyện tình ngày xưa
xưa như mưa gió
tình yêu đầu mùa...




3-2017




Mưa rào đầu hạ (1)

Cơn khát
Mưa rào
Xôn xao xóm nhỏ
Nắng đỏ 
Mặt người
À ơi tiếng ru hời
Võng gió...

Cơn khát 
Mưa rào
Ồn ào đường phố
Lá đổ
Buị dày
Dăng dăng đầy
Chuông gió...

Cơn khát 
Mưa rào
Thì thào nôĩ nhớ
Đêm thở
Nồng nàn
Môi hé mở mơ màng 
Đón gió...

Ào ào 
mưa rào nghiêng đổ
Sạch bong đường phố
Mát rượi mặt người
Làm sao rũ được cơn khát trong tôi?
Hỏi cơn mưa đầu hạ  
Mưa chỉ cười...hạt lóc tróc rơi!

2011



...


3-2017