Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014

Lan man chuyện mình- Thơ song thu




ST: Cuối năm lại ngồi suy ngẫm miên man...



Xòe tay đếm giọt thời gian
Lô xô ký ức lan man chuyện mình
Xanh vàng phớt nắng. Bình minh
Thấy trong sâu thẳm ân tình... có nhau 


Một thời nênh nổi trước sau
Gió quay quắt gió, lòng đau thắt lòng
Một thời lặn lội mom sông 
Cõng mưa gùi nắng những mong nổi đời
Một thời sóng nước sẻ đôi
Tỉnh ra mới hiểu đã rời bến xưa...

Khum tay hứng giọt nắng mưa
Giọt rơi thẳng đứng. Nỗi lùa mái xiên
Giọt nào rơi ngả rơi nghiêng
  Ta đem gom lại xoa miền đất đau...


Ngẫm đời mặn nhạt nông sâu
   Ta về chắt lấy gam màu bình yên
Đã là nợ 
Đã nên duyên
Đã là theo lẽ tự nhiên đất trời


Cánh buồm no gió 

rong chơi....



Xin cám ơn!