Vài lời giới thiệu về tác giả bài thơ
Bàng Ái Thơ là ái nữ của nhà thơ, họa sĩ Bàng Sĩ
Nguyên; là cháu ruột của nhà thơ Bàng Bá Lân, tác giả của hai câu thơ
"Hỡi cô tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi" mà nhiều
người vẫn nhầm tưởng là ca dao.
Chị là Hậu duệ đời 32 của Lý Thái Tổ, dòng dõi hậu duệ đích tôn của Hoàng tử thứ ba Lý Hùng Tích Hoài Nam Vương.
Sinh ra trong một gia đình có bề dày truyền thống thơ ca và hội họa, cô bé Bàng Ái Thơ bắt đầu làm thơ khi mới lên 8 tuổi, có thơ đăng cùng thời với Trần Đăng Khoa, Cẩm Thơ...
Cũng ngay từ tuổi thiếu niên, Bàng Ái Thơ bắt đầu làm quen với
toan, cọ. Bàng Ái Thơ cùng với các anh chị em: Bàng Sĩ Trực, Bàng Thục
Bân, Bàng Phương Chính... tiếp nối cha chú trở thành một đại gia
đình nghệ sĩ.Chị là Hậu duệ đời 32 của Lý Thái Tổ, dòng dõi hậu duệ đích tôn của Hoàng tử thứ ba Lý Hùng Tích Hoài Nam Vương.
Sinh ra trong một gia đình có bề dày truyền thống thơ ca và hội họa, cô bé Bàng Ái Thơ bắt đầu làm thơ khi mới lên 8 tuổi, có thơ đăng cùng thời với Trần Đăng Khoa, Cẩm Thơ...
Chị có hai đời chồng và hai cô con gái...
Các tác phẩm của nhà thơ Bàng Ái Thơ:
- Sớm Mai Xuân
- Ánh sáng từ viên sỏi
- Trở lại mình
- Cát loãng
- Mắt lặng
...
![]() |
Tranh Bàng ái Thơ |
Tắm trăng
Đêm khoả mình tắm trăng
Lặng nghe miền thăm thẳm
Da thịt lên màu lạnh
Tóc thấm mầu trăng xanh
Gáo vục vội cả trăng
Tưới tràn thân mát mẻ
Óng ả trăng vỡ mềm
Nghe hồi sinh nhịp thở
Cuộn hương trăng ngọt ngào
Khỏa
thân trăng vỡ ào
Xả tràn đi chua xót
Tôi loãng vỡ vào tôi
Những giọt buồn tinh khiết
Tranh Bàng ái Thơ
Em ... từ cái ngàn năm
Em… tạo hoá
Từ cái ngàn năm
Mong manh
Em… Thân mềm
Ngả nghiêng trời đất
Sức mạnh từ em
Từ hơi thở
Thân mềm
Biến thành giông bão
Cuốn đi trăm điều
Để bao tâm hồn tê dại
Xác thân hoá đá.
Em … tạo hoá
Từ cái ngàn năm
Mong manh – Trần trụi
Baõ tố – Thân mềm.
Xả tràn đi chua xót
Tôi loãng vỡ vào tôi
Những giọt buồn tinh khiết

Em ... từ cái ngàn năm
Em… tạo hoá
Từ cái ngàn năm
Mong manh
Em… Thân mềm
Ngả nghiêng trời đất
Sức mạnh từ em
Từ hơi thở
Thân mềm
Biến thành giông bão
Cuốn đi trăm điều
Để bao tâm hồn tê dại
Xác thân hoá đá.
Em … tạo hoá
Từ cái ngàn năm
Mong manh – Trần trụi
Baõ tố – Thân mềm.