Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017

Nhật ký du lịch Sapa...Xuống Bản Cát Cát

Tháng 7, tháng của mùa hè sôi động. Chúng tôi mở đầu bằng chuyến du lịch Sapa. Trúng ngày mưa bão. Nhưng may mắn là có lúc tạnh trời, nắng đẹp. Dưới đây là một vài hình ảnh chụp dưới bản Cát Cát. Đăng lên để chia sẻ với mọi người và cũng là để lưu giữ kỷ niệm. Mời xem nhé!



Trên đường xuống bản...

Nơi có vườn hoa và hình chiếc khèn đặc trưng của người dân tộc...


Bé trai đầu tiên mà ST gặp trong bản...

Chiếc khung cửi của gia đình em...


Phơi ngô để dành, một nét lạ ...
Một ngôi nhà  điển hình của người dân tộc còn giữ lại nguyên vẹn cho khách tham quan chiêm nghiệm... 



Bản làng ven suối


Chiếc cồng còn giữu được ...

Nghề dệt vải xưa, được phục hồi cho khách du lịch tham quan...  

Se lanh...

Lão gia ghi hình bên thác cuối bản 

Trời mưa nho nhỏ...

Thật nhiều cảm xúc nhưng... thôi ,  ST tạm dừng ở đây nhé! 
Lên Sapa, xuống bản, bạn sẽ không phải hối tiếc!

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Một nét tưởng nhớ Lưu hiểu Ba, nhà họat động vì dân chủ Trung Quốc




Tưởng nhớ Lưu Hiểu Ba qua nghệ thuật và mạng xã hội

  • 14 tháng 7 2017
Phác họa của nghệ sĩ Badiucao tưởg nhớ ông Lưu Hiểu Ba, tác phẩm mang tên Tự do sau chót - Final FreedomBản quyền hình ảnhBADIUCAO
Image captionPhác họa của nghệ sĩ Badiucao tưởg nhớ ông Lưu Hiểu Ba, tác phẩm mang tên Tự do sau chót - Final Freedom
Ông Lưu Hiểu Ba, khôi nguyên Nobel Hòa bình là nguồn cảm hứng cho một thế hệ mới những nhà hoạt động vì dân chủ Trung Quốc và cái chết của ông được nhiều nghệ sĩ có xu hướng chính trị tưởng nhớ.
Nhiều nhà hoạt động nhìn nhận ông là 'người đỡ đầu' cho sự nghiệp của họ và đã bày tỏ lòng biết ơn tới ông dù Lưu Hiểu Ba bị giới chức Trung Quốc kết án tù vài lần vì tội "lật đổ".
Một trong những nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ là tình yêu được ghi nhận đầy đủ giữa ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu Hà, vợ ông, người hiện vẫn bị quản thúc tại gia.
Ông Lưu Hiểu Ba là ai?
Bức ảnh hai vợ chồng ông Lưu Hiểu Ba dưới đây được lan truyền trong giới các nhà hoạt động là bạn bè của họ, và nó đã đặc biệt khiến nhiều người cảm động.
Ảnh được một nhà hoạt động có trụ sở tại Quang Châu,Ye Du, đăng trên twitter cho thấy ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu Hà, tại một địa điểm không được tiết lộ.Bản quyền hình ảnhEPA
Image captionẢnh được một nhà hoạt động có trụ sở tại Quang Châu,Ye Du, đăng trên twitter cho thấy ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu Hà, tại một địa điểm không được tiết lộ.
Bức ảnh này đã gợi cảm hứng cho một số tác phẩm về tình yêu của họ, như bức ảnh của nghệ sĩ Badiucao dưới đây mang tên Bệnh nhân Trung Quốc.
Phác họa vẽ ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu HàBản quyền hình ảnhBADIUCAO
Image captionPhác họa vẽ ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu Hà của nghệ sĩ Badiucao
Nghệ sĩ sống tại Úc này cũng vẽ một tác phẩm trên tường ở Hosier Lane tại Melbourne hôm thứ Tư, kêu gọi thả tự do cho ông Lưu.
Tranh tường ở Melbourne, Úc, vẽ ông Lưu Hiểu Ba và bà Lưu HàBản quyền hình ảnhBADIUCAO
Nghệ sĩ hoạt hình nổi tiếng Rebel Pepper đã vẽ và đưa lên tw tác phẩm của mình, cũng lấy cảm hứng từ bức ảnh nói trên.
Phác họa vẽ tưởng nhớ ông Lưu Hiểu BaBản quyền hình ảnhRFA
Nghệ sĩ hoạt hình Trung Quốc, Tiểu Quái, cũng vẽ dựa trên bức ảnh này với hình ảnh hai ngọn nến biểu tượng cho vợ chồng ông Lưu.
Hoạt hình vẽ tưởng nhớ ông Lưu Hiểu BaBản quyền hình ảnhXIAOGUAI
Năm 2010, ông Lưu không được phép đi tới Thụy Điển nhận giải Nobel Hòa bình.
Chiếc ghế của ông bị bỏ trống tại buổi lễ giao giải thưởng tại Oslo 12/10/2010.Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Hình ảnh chiếc ghế bỏ trống tại Oslo năm 2010 đã là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ như tác phẩm dưới đây của Badiucao.
Hình ảnh chiếc ghế bỏ trống tại lễ trao giải Nobel Hòa binh 2010 đã là nguồn cảm hứng cho các nghệ sĩ.Bản quyền hình ảnhBADIUCAO
Rebel Pepper cũng có tác phẩm về chiếc ghế bỏ trống này và sử dụng cả sọc kẻ từ bộ pyjamas ông Lưu Hiểu Ba mặc.
Hoạt hình vẽ tưởng nhớ ông Lưu Hiểu BaBản quyền hình ảnhREBEL PEPPER
Tại Hong Kong, nơi giới hoạt động công khai kêu gọi thả ông Lưu, sinh viên 17 tuổi Anson Hui nói với hãng tin AFP trước đó trong tuần anh sợ rằng cái chết của ông sẽ có nghĩa là gì.
"Tôi cảm thấy lo sợ. Nếu ông Lưu Hiểu Ba mất đi, sẽ không ai có thể thay thế ông... Nếu không có ông Lưu Hiểu Ba chúng ta không thể đoàn kết cả thế giới cùng lên tiếng được.
"Thế giới sẽ mất đi một lãnh tụ tinh thần."
Nguồn: BBC tiếng Việt

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

3 cảnh giới làm người ...





Hiền hậu, khiêm nhường và trầm tĩnh là những thứ tài sản tinh thần quý báu của đời người. Nếu có thể đạt được 3 tiêu chuẩn ấy, người ta nào còn lo thiếu phúc khí, trí huệ và sức mạnh đây? 
Đức độ chính là phúc khí 
Trong “Kinh Dịch” viết: “Địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tài vật”, ý rằng: Đất có tính nhu hoà, người quân tử lấy đức dày để nâng đỡ vạn vật. “Hậu đức tái vật” nghĩa là lấy đức dày mà bao dung, nâng đỡ vạn vật.
Người xưa cũng ví Đạo của đất là thiện lương, từ bi, đất có thể chuyên chở vạn vật, sinh mệnh, con người. Người có đức dày cũng như mặt đất bao dung, nâng đỡ tất cả. Vì đức dày nên mới có thể bao dung, dung chứa mọi sự, mọi vật.
Đức dày chính là phúc khí lớn nhất của đời người. Có đức một phần là có phúc một phần, có đức mười phần thì cũng có phúc mười phần. Đức ấy giống như mạch nước ngầm dưới lòng sông, có sức mạnh vô cùng to lớn nhưng trên bề mặt lại không chút gợn sóng.

 Người cao quý không phải bởi danh phận mà chính bởi đã tôi luyện đức độ khiến cho người ta trong ngoài đều sáng, tinh thần lẫn thể chất đều tỏa ánh hào quang thiện lương. 
Trong “Đạo đức kinh“, Lão Tử cho rằng, những thứ lộng lẫy, phồn hoa, danh lợi thì rất mỏng manh, thực sự bền vững chỉ có “Đạo” mà thôi. Đạo ấy chính là thuần phác, mộc mạc, là có thể quay trở về trạng thái tự nhiên vốn có.
Điều này cho thấy rằng, một người đạo cao, đức dày thì tư chất nhất định phải mộc mạc, chân thành. Đừng chạy theo sự phồn hoa, hư danh bởi khi một mực theo đuổi chúng, người ta sẽ trở thành kẻ đạo đức giả.
Người đức dày, phúc hậu cũng chính là người thông minh thực sự, ai cũng muốn kết giao. Ở gần họ, người khác cảm thấy thoải mái, yên ổn, cảm nhận mình được tôn trọng, tin cậy. 
Bởi vậy, người đức dày có thể kết thiện duyên được với nhiều người, qua đó tích tụ được phúc báo, thuận lợi trong mọi chuyện dù là trên đường làm người hay làm việc. 
Trong lòng luôn thương xót người khác, trong mọi hoàn cảnh luôn nghĩ cho người chính là một loại phúc hậu. Người phúc hậu bản thân luôn nghĩ làm được việc tốt giúp người khác, không tư lợi, ích kỷ.
Bởi vậy, khi kết bạn với những người phúc hậu, bạn cũng không cần phải nghĩ cách đề phòng họ. 
Khiêm nhường biểu hiện hàm dưỡng 
Trong “Chu Dịch” viết rằng, khiêm tốn là cái gốc của đạo đức, nhường nhịn đứng đầu mọi loại lễ nghi, phép tắc.
Người khiêm nhường, tao nhã là người có đức hạnh cao, tấm lòng độ lượng bao dung, cũng là người một lòng cung kính đối với mọi việc, mọi người xung quanh. Sự cung kính đó không phải bắt nguồn từ lòng sợ hãi mà xuất phát từ sự tôn trọng.
Quẻ Khiêm trong “Chu Dịch” có viết: “Đạo trời là rút bớt chỗ dư thừa mà bồi đắp chỗ thiết hụt. Quy luật của đất đai là chỗ cao lồi thì bị xói mòn còn chỗ trũng thấp thì được đắp bồi. Luật quỷ thần thì trừng phạt kẻ ngạo mạn, ban phước cho người khiêm tốn. Đạo làm người thì tự mãn bị ghét còn khiêm hạ được thương“. 
Như vậy, người xưa nhìn nhận rằng, dù là đạo trời hay đạo làm người, cái gốc đều ở một chữ “Khiêm” này. Núi cao trùng điệp không ở giữa vùng đất rộng lớn mà ẩn trong lòng đất.
Sự cao lớn của nó không để lộ ra ngoài. Điều này cũng giống như người có đức hạnh cao, bề ngoài nhìn vào thì trông chất phác, giản đơn nhưng chính là “hữu xạ tự nhiên hương”, chí khí ngất trời.

Trong phép ứng xử, nếu người ta có thể lùi một bước mà nhượng bộ thì sẽ thấy được một cảnh giới khác, không ngạo mạn chính là khiêm, lùi một bước chính là khiêm, nói thêm một lời cảm ơn, xin lỗi cũng chính là khiêm vậy. 
Trong “Sử ký” có ghi chép về chuyện Lão Tử và Khổng Tử gặp nhau. Lão Tử nói: “Một thương nhân có đầu óc thông minh, lanh lợi sẽ rất hiểu giá trị ẩn chứa của một món hàng mặc dù nó có thể có vẻ ngoài rất tầm thường, không có giá trị gì. Bậc quân tử phẩm chất cao thượng rất hiểu được đạo đức nội tại ẩn giấu của một con người, cho dù vẻ bề ngoài của họ dường như rất ngờ nghệch, chậm chạp“. Đây chính là điều mà người xưa vẫn gọi là “Đại trí nhược ngu“, nghĩa là: Người tài giỏi có vẻ ngoài đần độn.
Tăng Quốc Phiên cũng từng nói: “Giữa trời và đất duy chỉ có khiêm nhường là đạo mang lại tài phúc, kiêu ngạo sẽ sinh ra tự mãn, tự mãn thì dễ bị thất bại“.
Khiêm tốn chính là tu dưỡng một tâm thái bình thản, là một loại cảnh giới rộng lớn, bao la giống như trở về bản chất vốn có của ngọc quý, sáng mà không chói lọi. 
Vậy nên, đừng bao giờ tự mãn, kiêu căng, cũng đừng bao giờ tự cho mình là bậc cao nhân là số một, hãy nuôi dưỡng cho mình một sự cao quý từ chính phẩm chất khiêm nhường và đẩy lùi sự hèn mọn. 
Trầm tĩnh là thể hiện của trí huệ
Tĩnh là một loại trí huệ mà người xưa luôn tôn sùng. Người xưa nói: “Tĩnh có thể khắc phục được tính khí nóng nảy của bản thân“. Trí huệ, đạo đức của chúng ta thảy đều từ sự thanh tịnh, yên tĩnh toát ra từ nội tâm. 
Mỗi ngày huyên náo là một ngày tâm thái thấp thỏm, âu lo. Tính khí nóng nảy, giận dữ cũng không thể khai mở được trí huệ. Ông cha ta cũng dạy: “Tĩnh sau đó mới có thể an, an sau đó mới có thể nghĩ, nghĩ sau đó mới có thể đắc được”. 
“Tĩnh” có thể sản sinh ra trăm loại trí huệ. Đạo gia giảng, tâm hồn người ta phải ở trạng thái thanh tĩnh, bởi tĩnh mới sinh ra định, định mới có thể sinh trí huệ. Các bậc cao nhân sở dĩ nói: “Nước tĩnh cực điểm có thể thấy được hình ảnh rõ ràng, tâm tĩnh cực điểm có thể sinh ra trí huệ” là vậy.

Thời còn trẻ, Tăng Quốc Phiên rất hay nóng giận khi hành xử, làm việc. Thầy dạy của ông là Đường Giám khi đó đã tặng Tăng Quốc Phiên một chữ “Tĩnh”. Từ đó, mỗi ngày Tăng Quốc Phiên đều dành thời gian tĩnh tọa để thanh trừ tạp niệm, thả lỏng thân tâm, cũng có thể suy ngẫm về những lỗi lầm của mình, từ đó mà thu được rất nhiều lợi ích. 
Đường Hạo Minh, chuyên gia nghiên cứu về Tăng quốc Phiên có một bài luận rất sâu sắc về vấn đề này. Ông nói người ta tới tuổi trung niên nghe thấy đã nhiều, kinh nghiệm đầy mình, quan hệ phong phú, làm việc có phương pháp, là việc tốt. Nhưng đồng thời người ta cũng hay lo nghĩ, dục vọng quá nhiều, tinh lực phân tán, tinh thần phân vân, lại là việc không tốt.
Vậy làm thế nào để phức tạp trở nên đơn giản và thanh tịnh, để phân tán biến thành tập trung? Cần phải tu tâm, tĩnh là tống khứ nóng giận, tống khứ phồn hoa, đây là phương pháp tốt nhất.
Có thể thấy rằng, những người gấp gáp, bước chân vội vàng thường sẽ bỏ qua rất nhiều những điều tốt đẹp. Chúng ta có thể đã từng phung phí những năm tháng cuộc đời hoặc lê bước trên đường đời lầy lội nhấp nhô. Nhưng nếu chúng ta có thể dừng lại một chút, thản nhiên nhìn xuyên qua những phức tạp phồn hoa và tìm một chút an tĩnh trong tâm. Khi đó chúng ta sẽ có thể dễ dàng cảm nhận được những niềm hạnh phúc trong cuộc sống bình dị này. 
Sự thanh thản, bình an ấy, nghìn vàng cũng khó mà mua nổi vậy! 


Đạo Nhất – Kiên Định 

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Ru mình- Thơ Song Thu






Ru anh
một khúc mơ êm
Ru con
chín khúc tơ mềm võng đưa 


Thóang nay
nhớ lại chuyện xưa
Ru mình 
lạc giữa tiếng mưa loãng chiều ...











Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Đầu tháng vui một chút: GIẢI CỨU cùng bác Trương Tuần



GIẢI CỨU, GIẢI CỨU

Trương Tuần
Thứ sáu ngày 30 tháng 6 năm 2017 2:32 PM


Giả cứu, giải cứu


- Cụ ơi, tình hình tôi thấy nguy cấp lắm
- Cái gì mà cụ cuống lên thế ?
- Tôi thấy các quan bị vận hạn, tỉnh nào cũng be văn bét. Nơi thì biệt phủ, nơi thì cả họ làm quan, nơi thì hót gơn, nơi thì bằng giả, nơi thì gái gú, đánh bạc, nơi thì hối lộ...
- Ối giời thì sờ đâu trúng đó cụ còn lạ gì...
- Vì thế tôi đề nghị phải có biện pháp không thì lấy ai phục vụ nhân dân !
- Biện pháp thế nào ?
- Toàn dân ra sức tập trung kiên quyết GIẢI CỨU CÁC QUAN !
- Ôi, tuyệt vời diệu kế diệu kế
- Thì VƯỠN...


( từ Trần Nhương Blog )

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

"...Quay trở vể..." lời Phật dạy


Tại sao Phật lại nói: ‘Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh con người chính là quay trở về’






Sống trong cuộc đời, ai ai cũng phải tranh đấu ngược xuôi để có tiền quyến, danh lợi… Nhưng đến khi hai mắt khép lại, bao nhiêu phấn đấu cả cuộc đời cũng chìm vào hư ảo. Của cải ấy, ‘khi sinh không đem đến, khi tử không mang theo’. Vậy thì điều gì mới là ý nghĩa nhất với sinh mệnh con người?

Câu chuyện sau đây sẽ là câu trả lời cho điều đó.

Năm 1921, Lewis Lawes trở thành giám đốc nhà tù nổi tiếng khủng khiếp ở Mỹ. Catherine, vợ của Lawes là một phụ nữ đặc biệt. Lúc Lawes tiếp quản nhà tù, Catherine vẫn còn khá trẻ dù họ đã có ba đứa con. Khi đó tình trạng trại giam khá hỗn loạn và nguy hiểm, ai cũng khuyên can, song họ không ngăn được bà thường xuyên đến đó.
Dường như bà không thấy có bất kì sự nguy hiểm nào khi đối diện với các tù nhân, mặc dù nhà tù nơi chồng bà cai quản nối tiếng về những tù nhân bất trị, đã phạm những tội ác đáng sợ.
Các tù nhân thường thấy bà đến, gương mặt bình thản, thân thiện, bà đẹp và dịu dàng, mỗi căn phòng nơi giam giữ các phạm nhân bà đều ân cần dừng lại, hỏi thăm, chia sẻ với họ đôi câu chuyện.
Một hôm, nhà tù tổ chức giải đấu bóng rổ, bà đưa 3 con nhỏ của mình đến xem, bà còn không ngần ngại ngồi xem trận đấu chung với các tù nhân. ‘Vợ chồng tôi đều rất quan tâm đến họ. Và tôi tin họ cũng sẽ quan tâm đến chúng tôi. Tôi không thấy có điều gì cần đáng lo cả.’ – Bà nói khi ai đó lo ngại cho bà.
Trong số tù nhân có một người mù, từng bị kết tội giết người, Catherine đã đích thân đến thăm anh ta. Bà cầm tay người tù hỏi:
– Anh có được học chữ dành cho người mù không?
– Người mù đọc chữ là sao, tôi không hiểu? – Anh ta trả lời.
Vậy là bà bắt đầu dạy anh ta chữ nổi. Nhiều năm sau, anh vẫn thường khóc mỗi khi nhắc đến bà.
Một người tù khác bị câm điếc, Anh không thể giao tiếp với mọi người. Thế là bà lặn lội đi học ngôn ngữ cử chỉ để về dạy cho anh. Trong gần 20 năm, bà thường xuyên lui tới nhà tù để giúp đỡ các tù nhân.
Nhưng không may, một ngày khi đang trên đường bà bị tai nạn giao thông và qua đời. Lawes phải lo đám tang cho vợ nên vắng mặt và một người khác đã tạm thời quản lý nhà tù thay ông.
Ngay lập tức, đã có chuyện không ổn xảy ra. Một đám đông tù nhân đã tập trung ở cổng lớn vào buổi sáng hôm mai táng Catherine, nhất định không chịu giải tán, trong đó có cả những tù nhân hung dữ với tội ác tày trời. Nhiều người trong số họ đã rơi nước mắt.
Hiểu được tình cảm họ dành cho Catherine, người quản trại tạm thời nói:
– Được rồi, các anh có thể đi tiễn Catherine, nhưng nhớ quay về trại trước khi trời tối.
Sau đó, ông ra lệnh mở cổng chính để tất cả tù nhân đến nhà Lawes nhìn mặt Catherine lần cuối. Không có bất kỳ giám thị nào đi theo họ cả. Dòng người xếp hàng ngay ngắn, đi bộ suốt gần một dặm đến nhà Lawes. Đêm ấy, họ trở về đông đủ, không thiếu một ai.
Mạnh Tử – Một học trò xuất sắc của Khổng Tử có câu: Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Nghĩa là bản tính nguyên sơ của mỗi người trong chúng ta đều là lương thiện. Thế nên chúng ta thường thấy mỗi đứa trẻ khi mới sinh ra đều đẹp tựa thiên thần.
Nhưng rồi trong dòng xoáy cuộc đời, trải qua bao năm tháng biến động, tranh đấu, bon chen, nhiều người trong họ có thể đã biến đổi thành tàn ác, xấu xa. Người đời cũng không ai muốn tôn trọng hay yêu mến họ nữa.
Vậy tại sao Catherine có thể đối xử với họ như thế? Tại sao bà không thấy sợ, khinh bỉ hay căm ghét những người đã phạm phải lầm lỗi đáng sợ hoặc đáng khinh.
Chẳng phải trong lòng bà không hề nghĩ chi đến những tội ác họ đã từng phạm phải, chẳng phải bà chỉ nhìn thấy ở họ một sinh mệnh vốn dĩ là lương thiện và bà tin rằng cái cội rễ ấy vẫn ở sâu thẳm trong tâm hồn họ và không bao giờ mất hẳn.
Chẳng phải bà hiểu rằng, không ai hoàn mỹ, ai cũng có thể mắc sai lầm. Có thể lớn, có thể nhỏ. Nhưng nếu chỉ nhìn vào sai lầm hay cái xấu của người khác thì trong tâm trí ta cũng chỉ tràn ngập bóng tối của những thứ xấu mà thôi. Và điều đó cũng không thể khiến họ tốt hơn hay khác đi.
Điều quan trọng hơn cả sự trả giá, là sự biết nhìn lại, nhận ra và ‘phản bổn quy chân’, quay trở về với bản tính thuần thiện trong trẻo mà mỗi chúng ta đều đã từng có và có thể đã đánh mất trong những năm tháng đầy biến động của cuộc đời.
Nhà tù có thể giam giữ thân thể, nhưng bao dung và từ bi mới cứu chuộc được tâm hồn. Mới có thể thực sự đưa con người từ địa ngục trở về và thấu hiểu đến tận cùng giá trị của tình yêu thương, sự chân thành, tấm lòng lương thiện.
Những người tù ấy, vào buổi sáng trên con đường đến tiễn đưa Catherine, trong tâm hồn họ chẳng phải sẽ tràn ngập   sáng chiếu rọi từ thiên đường, nơi tình yêu, sự chân thành, nhân hậu mà bà đã dành cho họ. Và chẳng phải cái mầm thiện lành bà đã gieo vào tâm hồn họ trong những năm tháng bà còn sống, bằng những ân cần, trìu mến và bao dung ấy đã nảy nở và đơm hoa trong tâm hồn những con người tội lỗi.
Và ngay khi chẳng có quản ngục nào đi theo, chẳng có song sắt nào giam giữ thì chính sức mạnh vô hình ấy đã khiến họ không bao giờ làm điều xấu, đã không có tù nhân nào bỏ chạy. Bởi vì họ sẽ sống xứng đáng với sự từ bi, cao thượng mà bà dành cho họ.
Phật gia cho rằng: ‘Điều ý nghĩa nhất của sinh mệnh đời người chính là quay trở về, trở về với bản tính thuần chân nguyên sơ trong mỗi người.‘ Và rằng, Chân – Thiện – Nhẫn là cội nguồn của những điều tốt đẹp..
Có Nhẫn mới có thể tha thứ, bao dung với lỗi lầm của người khác, có Thiện mới có thể đem điều tốt lành trao cho người khác, có Chân mới có thể làm mọi việc từ đáy lòng mà không giả tạo.
Hãy giữ gìn và vun xới hạt mầm tốt đẹp đó trong lòng mỗi con người, bởi vì không phải chính trị, tiền bạc, dầu mỏ, kim cương mà chính cội nguồn sâu thẳm tạo nên sinh mệnh và vũ trụ ấy mới có thể cứu rỗi thế giới này.




(Sưu tầm)