Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Thử cùng nhau ngẫm nghĩ: Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc 




Thật khó có thể định nghĩa chính xác về hạnh phúc vì hạnh phúc có nhiều cung bậc khác nhau và mỗi người cũng có thể tự định nghĩa về hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng nói chung lại thì hạnh phúc là trạng thái cảm xúc khi người ta có được, đạt được cái gì đó làm thỏa mãn mong muốn của mình.

Có nhiều người định nghĩa đơn giản: "Hạnh phúc là tất cả những gì bạn đang có". Mới nghe thì cỏ vẻ không hợp lý, tuy nhiên nếu bạn biết dừng lại và thử cảm nhận về chính mình, về những gì mình đang có, đang được hưởng, mà có thể rất nhiều người khác không có thì có thể sẽ có 1 suy nghĩ khác. Nhưng những điều đó có thể bị coi là những điều hiển nhiên và không được coi trọng. Tới khi mất đi rồi người ta mới cảm nhận được nó.

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Dưới đây là một số hình ảnh và câu nói hay về hạnh phúc,  bạn tâm đắc câu nói nào? 

Hạnh phúc có thể là những nỗi đợi chờ, nhung nhờ --> Đợi chờ là hạnh phúc 
Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hoặc những lúc bên cạnh người mình yêu

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hạnh phúc bên gia đình

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hình ảnh hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hạnh phúc bên bạn bè người thân

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hình ảnh hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hạnh phúc trong tình yêu

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Hạnh phúc trọn đời

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Nguyên tắc để có được hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Câu nói hay về hạnh phúc trong tình yêu

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Các bước hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Cách đơn giản nhất để hạnh phúc


Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Đây cũng là 1 định nghĩa hay về hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc

Câu nói về hạnh phúc

Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc



Hạnh phúc là gì - Những câu nói hay hình ảnh đẹp về hạnh phúc


Sưu tầm từ mạng

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Thầm thì xuân ( hay Tiếng Xuân ) - Thơ Song Thu

Gắng viết một vài vần cho xuân 2017...




 Thầm thì xuân

(  Tiếng Xuân )


muốn xin một giọt nắng
mà mưa xuân cứ rơi
muốn trốn vào quãng lặng
mà gió xuân bời bời...

nhìn bông mai rạng rỡ
thong thả hớp hương xuân
   lòng lộng trào bão tố 
đành nín thinh... tần ngần


 rồi xoan bung tím ngát
bịn rịn bước chân quê
 bồn chồn và ngơ ngác
có ai đó đang về...



vài cánh sưa nóc phố
sợi mây trắng ngọn cây 
nhớ sao mà nhớ lạ
bàn tay ấy xanh gầy...


 đành ướp tình se  lại
trong vần thơ vụng về 
vờ như không nghe thấy
 Xuân thầm thì say mê...






Xuân 2017




Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017

Hậu 8-3 mời đọc: Nhà thơ nữ độc đáo-





Lượt xem: 96
XUÂN QUỲNH – NHÀ THƠ NỮ ĐỘC ĐÁO CỦA THẾ KỶ HAI MƯƠI 

Với một vài nhận xét còn rất thưa thoáng như trên, tôi nghĩ, chúng ta đã có thể khẳng định nhà thơ Xuân Quỳnh đích thực là một nữ thi sĩ hàng đầu không chỉ của thế hệ chống Mỹ và rộng ra là của cả thế kỷ hai mươi, xứng đáng kế tục những nhà thơ nữ vang danh trong lịch sử thơ ca nước nhà từ xưa đến nay. 

Kết quả hình ảnh cho nhà thơ xuân quỳnh
Nhà thơ Xuân Quỳnh


Nhà thơ Xuân Quỳnh (1942 – 1988) chỉ sống có 48 năm trên cõi đời này, nhưng đã có gần 30 năm làm thơ, đủ kịp để lại cho đời một gia tài thơ rất lớn, không chỉ về số lượng mà đặc biệt là về chất lượng, với nhiều bài thơ đầy sức ám ảnh, được đông đảo bạn đọc yêu thích và còn lưu giữ mãi trong tâm trí.
Chị là một tài năng thơ quý giá, bởi một hồn thơ hết sức đa cảm và nhạy cảm, hết sức tinh tế và dịu dàng. Những bài thơ của chị luôn có cái đắm đuối và những nét tinh tế rất giàu nữ tình, từ thơ về tình yêu, về trẻ em, về mẹ… cho đến những thứ tình cảm công dân rộng lớn của một thời cả nước đánh giặc. 
Đó là những bài thơ viết trong “Gió Lào cát trắng”, dưới “Chiến hào”, khi trên đường hành quân, người chiến sĩ trong thơ chị chợt nghe vang lên một “Tiếng gà trưa”:

“Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ Quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ”…
Ý thơ giản dị này đã cắt nghĩa một điều lớn lao tức là lý do làm nên sức mạnh để chúng ta luôn chiến đấu và chiến thắng trong mọi cuộc kháng chiến chống quân xâm lược, một “mô – típ” thơ rất quen thuộc của thời chống Mỹ.
Tôi sẽ không quên có lần nhà thơ đàn anh Vũ Cao, tác giả của bài thơ “Núi Đôi” bất hủ, đã tấm tắc nói với chúng tôi: “Xuân Quỳnh nó viết bài “Chuyện cổ tích về loài người” thật bợm quá!”, vâng từ “bợm” là nguyên văn lời khen của nhà thơ Vũ Cao. Không “bợm” sao được, khi trong bài thơ này, với tình yêu trẻ em bát ngát của một người mẹ, Xuân Quỳnh đã lập một cái tứ kỳ thú và rất “trẻ con” ấy là:

“Trời sinh ra trước nhất

Chỉ toàn là trẻ con....
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Từ đó mẹ sinh ra…”
Cả bài thơ là cách nói “ngược về thực tế của đời sống” những lại “thuận trong tâm thế của con người”. Đúng là “bợm”, là kỳ tài!
Những bài thơ viết về tình mẹ con của chị như “Lời ru trên mặt đất”, “Lời ru của mẹ”, “Mẹ của anh”... viết về một thứ tình cảm đã quá quen thuộc ngỡ như khó mà có thêm điều gì mới vào đấy nữa, mà rồi ra khi vào tay Xuân Quỳnh, thơ vẫn mang đầy nét mới. Một câu thơ của nàng dâu Xuân Quỳnh viết về mẹ chồng đã đủ đánh đổ cái lề thói bất hòa giữa mẹ chồng nàng dâu muôn thuở, ấy là:

“Chắt chiu từ những ngày xưa

Mẹ sinh anh để bây giờ cho em”
Nói yêu mẹ chồng mà không gượng gạo, vì được bảo lãnh bởi tình yêu chồng thắm thiết.
Ngay trong tập thơ đầu tay “Chồi biếc”, xuất bản từ năm 1963, khi mới 21 tuổi, Xuân Quỳnh đã có bài thơ có thể gọi là “kiệt tác” có thể tiêu biểu cho cả đời thơ của chị, ấy là bài “Thuyền và biển”, một câu chuyện ngụ ngôn thấm thía về tình yêu, nhất là từ khi được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc thành công, nó càng được đông đảo công chúng yêu thích.
Để thay việc phẩm bình toàn bộ thơ Xuân Quỳnh, tôi nghĩ chỉ cần chúng ta tìm hiểu giá trị nội dung và nghệ thuật của một bài thơ này là đủ…
Tôi thuộc số người, có thể là do gàn quải, cứ thích gán cho văn học, kể cả cho thơ cái nhiệm vụ to tát là khám phá tư tưởng, phát hiện những điều mới lạ, tinh vi trong tâm thức con người… Thơ quả nhiên cũng cần phải làm việc ấy thực, nhưng... cái ý thức ngoan cố bẩm sính của tôi đã nhiều phen phải rút lui từng bước để dần dà thúc thủ trước một sự thật: Nhiệm vụ hàng đầu của thơ không phải là khám phá tư tưởng mà là chuyển tải cảm xúc, chẳng hạn với một bài thơ như Thuyền và biển, một bài thơ khá hiếm hoi mà trong đó sự can thiệp của lý trí, của ý thức cũng khá rõ ràng, nhưng bất chấp được xây dựng trên cái nền của những phân tích nội tâm con người chỉ có thể gọi là chính xác thôi, chứ chưa có gì làm khám phá sâu sắc cho lắm ấy, bài thơ vẫn cứ lôi cuốn ta vô cùng, cứ làm ta say mê đến độ thuộc lòng và ngâm ngợi suốt mọi thời gian như là trường hợp của chính tôi. Đã đành là có sự đóng góp của những mệnh đề mang màu sắc triết lý - chẳng hạn : Vì tình yêu muôn thuở/ có bao giờ đứng yên hay nếu phải cách xa anh/em chỉ còn bão tố… - nhưng phần cơ bản làm nên sức hấp dẫn của bài thơ nhất định phải tìm ở chỗ khác. Chỗ khác đó, ở đây theo tôi phải tìm trong cái tài của nghệ thuật cấu tứ, cái sức mạnh rất khó nói nên lời là cường độ của tình cảm, cái năng lực điều khiển từ ngữ, hình ảnh, cái duyên dáng giàu nữ tính của lối nối, và sau hết, cái chặt chẽ, hợp lý của thể thơ và nhạc điệu.
Trước hết về mặt cấu tứ: để diễn đạt những trạng thái của con người trong tình yêu, một thế giới tinh thần trừu tượng không dễ bày tỏ và nắm bắt, nhà thơ Xuân Quỳnh đã tạo ra một cốt truyện cụ thể lấy con thuyền và biển cả làm nhân vật. Đây là một thứ cấu tứ toàn bài, xuyên suốt từ đầu đến cuối, theo kiểu truyện ngu ngôn Truyện cổ tích về loài người. Dễ dàng thấy cách làm này, cũng như loại thơ có tứ nói chung, giúp người làm thơ cụ thể hoá những ý tưởng và cảm xúc thành một hệ thống hình ảnh hoặc câu chuyện để tạo ấn tượng mạnh mẽ, rõ ràng, khiến người đọc dễ tiếp nhận. Cũng như các thủ pháp khác, thủ pháp này không có gì mới. Mà nói chung, các thủ pháp dẫu phong phú đến mấy vẫn chỉ là những cái khuôn, là một mớ lý luận khô cứng, điều then chốt là chúng được sử dụng ra sao và đó mới là thước đo tài năng, điều quyết định thành bại của tác phẩm, là cánh cửa mở đến vô cùng. Ta thấy, trong Thuyền và biển tác giả đã làm chủ thủ pháp hoàn toàn. Hình tượng thuyền - biển và mối quan hệ giữa chúng được triển khai một cách chặt chẽ, hợp lý, vừa đủ để chuyển tải ý tưởng và cảm xúc cần thiết, sự cuốn hút và bí ẩn của tình yêu, sự phong phú của thế giới tình cảm, từ dịu êm đến dữ dội, sự thấu hiểu và cảm thông, sự ràng buộc và tự nguyện, những khát vọng to lớn và bất tận, những hạnh phúc và đau khổ tột cùng... Những cung bậc tình cảm ấy lại càng không có gì mới. Nhưng ở đây, sự thuyết phục hiển nhiên của hệ thống hình tượng chính là ở sự bảo lãnh của một cường độ cảm xúc dào dạt ẩn sau từng con chữ, nó khiến cho hai trục chính - một cụ thể, một trừu tượng - phát triển song hành với nhau một cách ăn ý lạ thường, chẳng hạn, đang nói chuyện thuyền và biển: 

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền
đột nhiên chuyển ngay được sang chuyện tình yêu:

Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên? 
Xin lưu ý : Khi đọc bằng mắt, ta thấy hai câu thơ này nằm trong ngoặc đơn như là một thứ chú thích, nhưng thơ đâu phải chỉ để mà xem, thơ luôn được tiếp nhận bằng cách ngân lên trong đầu ta bằng âm thanh, dù ta đọc bằng mắt hay nghe bằng tai đều như vậy, và như thế một ký hiệu như ngoặc đơn chẳng nói lên điều gì.
Cũng như vậy, đang:

Nêu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió
đã lại :

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố.
Cái lối chơi bài ngửa, nửa úp nửa mở một cách công khai ấy là một trong những thủ pháp đặc thù của ngòi bút Xuân Quỳnh và cũng là cái duyên của chị. 

Như thế là, khách quan mà lùi xa một chút, ta sẽ thấy cả bài thơ dù không có phát hiện gì thật mới về ý tưởng, không sáng tạo ra thủ pháp gì thật độc đáo về nghệ thuật diễn đạt, nhưng với một đề tài muôn thuở thiên hạ đã cày xới cả lên, lại bằng một chất liệu cũng quen thuộc, bài thơ vẫn hiện ra với tất cả dáng vẻ cổ điển, tề chỉnh và trang trọng như một khúc Kinh cầu nguyện của tình yêu muôn thuở.

Ngoài ra, bài thơ còn in đậm dấu ấn của thời đại, ấy là: Khác với nhiều giọng thơ nữ trước đây thường chỉ biết thở than tuyệt vọng trước những bất công, ngang trái, với tâm trạng thụ động, yếm thế và cam chịu vốn là than phận của người phụ nữ trong xã hội cũ, thơ Xuân Quỳnh nói chung và bài thơ này nói riêng thể hiện rõ rệt một tâm thế chủ động, tự tin, đĩnh đạc của những con người đang nắm trong tay số phận của mình, có buồn, có vui, có sướng, có khổ… nhưng không bao giờ bi quan. Nói rộng ra, đó cũng là nét mới trong thơ của những cây bút nữ sau cách mạng. 
Với một vài nhận xét còn rất thưa thoáng như trên, tôi nghĩ, chúng ta đã có thể khẳng định nhà thơ Xuân Quỳnh đích thực là một nữ thi sĩ hàng đầu không chỉ của thế hệ chống Mỹ và rộng ra là của cả thế kỷ hai mươi, xứng đáng kế tục những nhà thơ nữ vang danh trong lịch sử thơ ca nước nhà từ xưa đến nay.

Anh Ngọc.

(28.2.2017)

Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Những người giữ lửa...Bài và ảnh Song Thu






Người ta nói, người phụ nữ là người giữ lửa cho gia đình...Còn đây, những người phụ nữ trong tổ dân phố của Song Thu được coi là:  
NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA CHO KHU PHỐ!

Thật vậy, chính chị em với cái tâm trong sáng và những hoạt động tích cực của mình đã góp phần rất lớn vào việc xây dựng  tình làng nghĩa xóm, trật tự vệ sinh cũng như không khí tươi vui của tổ dân phố, nơi Song Thu sinh sống. 

Mời ngắm các bà các chị chút nha! 







(ST mũ đỏ...hì )




Nhân dịp 8-3 năm nay, chị em trong tổ phụ nữ cùng nhau đi thăm một số địa danh của tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang, là quê hương của một số chị em trong tổ.  



Thật bất ngờ, Bắc Ninh và bắc Giang có nhiều di tích và địa danh   nổi tiếng mà ST chưa một lần đặt chân đến. 

 Đền Cùng-Giếng Ngọc ( Bắc Ninh)



 Cổng vào Đền Cùng-Giếng Ngọc 


 Đền Cùng- Giếng Ngọc tọa lạc tại Làng Diềm - cái nôi của dân ca quan họ xứ Kinh Bắc. Người ta đồn rằng sở dĩ quan họ ở đây có giọng hát trong, rền như vậy là do người dân từ bao đời nay vẫn uống nước Giếng Ngọc, vừa ngọt vừa trong mát!   
Giếng Ngọc không bao giờ cạn và từ lâu đã nổi tiếng về sự tích ba "cụ cá thần" - hóa thân của hai nàng công chúa Ngọc Dung và Thủy Tiên cùng một nàng hầu. Một nghìn năm trước đây, hai nàng đã xin vua cha ở lại nơi này để cai quản và bảo vệ dân làng...




Giếng Ngọc  nước trong và ngọt...( ảnh mạng)




 Chùa cổ Vĩnh Nghiêm ( Bắc Giang )





 Mái cong, cây bưởi rưng rức nụ hoa...


Chùa Vĩnh Nghiêm ở làng Đức La xã Trí Yên huyện Yên Dũng tỉnh Bắc Giang, còn được gọi là chùa Đức La, là một trung tâm Phật giáo, nơi đào tạo tăng đồ cho cả nước, nơi phát tích Tam Tổ phái Thiền Trúc Lâm của Phật giáo Việt Nam. Chùa được coi là một viên ngọc sáng trong các chùa cổ Việt Nam.

Chính nơi đây tổ chức khắc in và lưu trữ thư tịch Việt Nam qua các triều đại phong kiến, và cũng là nơi tàng lưu một kho tàng di sản văn hóa quý giá bao gồm: hệ thống tượng thờ (trên 100 pho), hệ thống văn bia cổ (8 bia), hệ thống hoành phi câu đối, đồ thờ... Đặc biệt là kho mộc bản kinh Phật và những thư tịch khác do các vị thiền sư Thiền phái Trúc Lâm tổ chức khắc vào nhiều giai đoạn khác nhau. Những mộc bản này đã được công nhận là di sản ký ức thế giới!



Cây đại già nghiêng bóng


Thành cổ Xương Giang
Image result for thành xương giang

( Ảnh từ mạng)

Nơi đây ghi lại dấu tích của chiến thắng Xương Giang của quân Đại Việt do Lê Lợi lãnh đạo,đập tan 10 vạn quân xâm lược Minh trong gần một tháng tại địa bàn Lạng Sơn và Bắc Giang ngày nay.Với bốn ba trận thắng lớn, tại Chi lăng, Cần Trạm và Xương Giang... buộc quân giặc phải rút quân về nước! 
Ngày nay người ta đã phát hiện nhiều dấu vết lịch sử của thanh cổ Xương Giang và xây dựng, tôn tạo thành một khu di tích đẹp và hòanh tráng!







Ui, mệt rồi nhưng... không thể nào không mê mẩn trước những trái bưởi thơm trong Đền Cùng-Giếng Ngọc...






Xin cám ơn bạn đã chia sẻ cùng ST.  
Bà cháu ST chúc mừng các chị, các bạn nhân ngày 8-3 ạ!












Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

Bạn có nghĩ : Nội tâm bình tĩnh là một loại thần thái, một loại trí tuệ...?











“Bình tĩnh không phải là sự nhàm chán, không phải là trống rỗng, không phải sự cứng nhắc, mà là sự trật tự rành mạch phong phú trong nội tâm, là một sự tự kiềm chế bản thân không để việc được mất, tốt xấu từ thế giới bên ngoài làm ảnh hưởng tới cách sống của bản thân. Bản lĩnh bình tĩnh không chỉ là sự trầm tĩnh lặng lẽ, mà là một loại thần thái, là một loại trí tuệ.”
Hôm đó, sau khi viết xong một bức thư pháp, tôi có mang nó đưa cho một người đồng nghiệp trong ngành xem, cậu ấy chỉ vào hai hàng chư viết ngay ngắn thẳng hàng khen: “Này, xem những chữ này đi, vừa nhìn là biết được cậu viết khi tâm trạng rất bình tĩnh, nhìn xem, bắt đầu từ chữ này, là tâm cậu đang bị hỗn loạn!” Cuối cùng, cậu ta nói một cách ẩn ý : “Nghĩ gì vậy? Khi tâm không tĩnh, nét bút sẽ không có lực, không có thần khí! Luyện viết thư pháp cũng giống như là đang rèn luyện nội tâm vậy”.
Nghe xong, tôi thầm sửng sốt. Vừa nãy khi đang viết, bất chợt nghĩ tới một số việc khiến lòng dạ có chút rối bời, vì vậy mà chữ viết có sự thay đổi lớn như vậy, hình dáng lộn xộn, chứ không thể quy củ như lúc đầu. Nhìn lại từng từ từng chữ ở phía trên, càng nhìn càng thấy thích, từng đường nét, từng chữ được viết lên một cách cứng cáp đẹp đẽ. Rõ ràng là một sự bình tĩnh, sáng tỏ hội tụ ở ngòi bút, cái tĩnh đó viết ra như đang khắc họa từng nhịp đập tích tắc tích tắc của trái tim, từ ngòi bút chan chứa mà xuất ra, vì vậy luyện thư pháp lâu ngày, điều luyện được là sự tĩnh lặng như nước chảy ở chỗ sâu của tâm hồn.
Trong “Nghệ thuật nhân sinh”, diễn viên đóng vai chính diện Trần Khôn từng nói: “Muốn làm người khác chú ý tới mình, không phải dùng cách nghểnh cổ lên, đôi mắt mở to lên, há miệng thật to để làm người khác chú ý, mà điều ta cần làm đó là cho dù bản thân có ngồi ở đó, không nói một lời nào nhưng người khác cũng có thể chú ý tới mình!”
Mặc dù những điều anh ta nói đều chỉ là mang nghĩa biểu tượng, tuy nhiên ngẫm lại thì thấy rằng, người không nói một lời nào mà ngồi ở đó có thể làm người khác chú ý, chính là lực hấp dẫn và lực xuyên thấu của sự tĩnh lặng, đây chính là tác dụng của sự bình tĩnh. Mà sự bình tĩnh không phải là vô vị, không phải là trống rỗng, không phải sự cứng nhắc, mà là trật tự rành mạch phong phú trong nội tâm, là một sự tự kìm nén bản thân, không để việc được mất tốt xấu từ thế giới bên ngoài làm ảnh hưởng tới cách làm người, cách sống bên trong.
Nhưng sự bình tĩnh đôi khi không chỉ là sự trầm tĩnh mà có nhiều khi nó là sự đắn đo xem xét tình thế, là một loại thần thái, là một loại trí tuệ để rồi khi qua tay bạn, nó liền trở thành một loại sức mạnh, một loại sức mạnh có thể chiến thắng tất cả, có thể thành một loại sức mạnh như người lính chiến đấu hiên ngang không biết cúi đầu khuất phục trước quân thù.
Tôi nhớ một câu chuyện như thế này, có một nữ tài xế taxi bị cướp, khi dao của tên cướp kề vào eo của cô, cô không hề hoảng hốt lúng túng, mà bình tĩnh dùng thái độ ôn hòa để ứng phó, dùng sức mạnh của sự bình tĩnh để làm cho tên cướp hung ác tàn bạo phải tự từ bỏ việc phạm tội. Sau khi bị bắt, tên cướp có chia sẻ nguyên nhân mà hắn bị nữ taxi chinh phục: Từ trước tới giờ hắn chưa gặp một người nào bị bắt bị trói lại có thể bình tĩnh như cô ấy. Sự bình tĩnh này của cô ngược lại làm hắn hoảng loạn tinh thần. Sự bình tĩnh này chính là sự linh hoạt, chính là không sợ hãi trước hiểm nguy, chính là khí phách của bậc anh hùng khẳng khái “cho dù núi Thái sơn có sụp ngay trước mắt thì sắc mặt cũng không thay đổi”.
Bình tĩnh còn là sự cao quý
Tôi từng xem qua một pho tượng trong động đá ở Long Môn, điều thu hút tôi nhất chính là nét mặt của bức tượng, nghe nói là bắt chước khuôn mặt của nữ hoàng Võ Tắc Thiên để chạm khắc lại, mặt mũi hiền hậu tựa như nếu không có nụ cười sẽ bộc lộ ra nội tâm trong lòng, nụ cười đó chính là sự bình tĩnh, tựa như đang từ trên cao mà bao quát vạn vật, sự tôn quý đó dường như làm người ta thở cũng không dám thở mạnh.
Không nên truy cầu thành công mà hãy truy cầu một tâm thái bình tĩnh
Ngồi một mình bên cửa sổ, tĩnh tâm nghe tiếng gió thổi, cành cây đu đưa, là một sự yên tĩnh thong dong; thân ở nơi ồn ào, nhưng vẫn ngồi đó yên định như không, đối diện với những âm thanh ồn ào kẻ tranh người đoạt, giống như trong xã hội đầy bon chen ganh đua như thác nước đổ, tôi chỉ chọn lấy một cái gáo nhỏ để uống chút nước ở đó, là một loại bình tĩnh đạm bạc; từ trên cao nhìn xuống, để quan sát thế sự như nó vẫn thường có, coi những điều đó như thoảng qua như mây như khói, là một sự bình tĩnh tới thản nhiên; khi đối diện với sự thất bại, vẫn trước sau như một, kiên định không xa rời việc tiến tới mục tiêu, là một sự bình tĩnh cứng cỏi bền vững…
Bình tĩnh bao dung với tất cả, bình tĩnh chinh phục tất cả, bình tĩnh ở bất kỳ nơi đâu, vì vậy không cần một mực truy cầu để đạt tới thành công, mà nên truy cầu một tâm thái bình tĩnh, bởi khi có một tâm thái bình tĩnh, thành công nhất định cách bạn không xa.
Kiên Định biên dịch

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

Chào tháng 3...

Image result for lời chào tháng 3

Mùa của những con ong đi lấy mật trên núi rừng Tây Nguyên



Mùa của yêu thương...








Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Nhớ và quên- thơ Song Thu







Nhớ và quên



Ai lỡ chạm nỗi nhớ
Sẽ chẳng thể nào quên
Cái nhớ đến nghẹn thở
Cái nhớ ngấu màn đêm...


Ai  ngược theo nỗi nhớ

Bước vào miền lãng quên
Tìm thấy trong đổ vỡ
Những trạm khắc bình yên...


Ai bỏ quên nỗi nhớ
Những khoảnh khắc thiêng liêng
Là tình yêu muôn thủa  
Đã ngủ trong êm đềm 


  

Anh không dành cho em
Chút ngọt ngào để nhớ
Em lại gửi cho anh
Nụ hồng nở khó quên...



Có thể nào gọi tên

Đâu là Quên là Nhớ
Giữa mình... em và anh
Cả triền xanh...
nghiêng ngả