Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Cảm động bài thơ..."cấp PHƯỜNG"


ST: Một nhà thơ nổi tiếng ( xin được dấu tên) có lần viết ( đại ý ):  Bây giờ ai cũng làm thơ...nhà nhà làm thơ, phường phường xã xã đều có câu lạc bộ thơ!  Thôi, xin các cụ về hưu cứ yên bề ăn ngủ mà giữ gìn sức khỏe...làm thơ làm gì cho mệt...( để cho chúng tôi- những nhà thơ chuyên nghiệp làm- mới thực là thơ!!! ).
Ấy thế mà hôm nọ ST được mời dự một buổi sinh hoạt tổ thơ dân phố- thấp hơn CLB thơ cấp phường! Được nghe nhiều câu chuyện tâm huyết của các cụ cựu binh từng xây dựng và canh giữ Trường Sa, rồi nghe các cụ đọc  thơ...mà theo ST,  cảm động và cũng thơ lắm ...
Vậy mời chia sẻ một vài trong những bài thơ ấy nhé!


                                                   




Nhà giàn Đảo Trường Sa

Văn Chung

 Nhà giàn anh ở Trường Sa
Chòi canh nổi sóng phong ba giữa trời
Xa xa chỉ có sóng thôi
Lại gần mới rõ nổi trôi nhà giàn
Ít được gây phút bình an
Sóng vỗ ì oàm, gió rít vi vu

Cười vui anh viết trong thư
Sáo gió nhạc nước tưởng như đàn trời
Bữa ăn rau cá đầy vơi
Con mình hỏi trời rau nước ở đâu?

Cá là bố thả dây câu
Nước bố hứng lúc mưa đầu bão giông
Rau xanh hộp xốp bố trồng
Chả được đầy đủ nhưng không can gì!

Đỏ hoe nước mắt tràn mi
Con muốn ước gì có cánh bay cao
Con muốn nhiều trận mưa rào
Cơm canh thịt cá dồi dào nữa cơ!

Em ôm mái tóc con thơ
Như ôm trọn cả ước mơ nhà giàn...  



Đậu tường vi

Hồng Nhung

Dạo ấy tường vi thỏ thẻ hồng
Bên rào dậu trắng mái nghèo trông
Bao lần ngõ phố ai lui tới
Một thoáng hiên nhà...bạn phải không?

Một mai chia ly đường rẽ lối
Run chân gặp lại cổng ken vồng
Màu hoa lỗi hẹn nay còn nhắc
Chuyện cũ bay về tựa gió đông...


( Mạn phép các tác giả, ST có sửa một vài câu chữ trong thơ. Có gì sơ suất xin được lượng thứ )