Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

Thơ viết cho mình trong chiều mưa- thơ Minh Huyền






Thơ viết cho mình trong chiều mưa


Tôi lắng nghe từ trong rất sâu
Tiếng thời gian lặng ngân trong đá
Tiếng nhựa sống trào dâng trên lá
Tiếng thơ xưa quấn quýt khóm tử đằng.

Chiều chợt về lãng đãng mưa giăng
Giữa hư thực ngộ ra điều hay, dở
Cô Tấm dại, đốt tình thân một thuở
Cuội dối gian, hiu quạnh chốn không người.
Nhiễu nhương tan, lại xanh ngắt mây trời
Lời cho không mềm môi người một chốc
Điều thiện lương hiếm hoi đơn độc
Giữa đảo điên mê hoặc Lợi, Danh, Tình.


Tôi tìm tôi…Tôi tìm lại được mình
Trải mưa nắng, vững niềm tin vào Gốc
Dẫu câu thơ chợt nhoà nước mắt
Lá cứ xanh cành,đã có đất viên dung!
Minh Huyền