
Nụ cười nào cho mùa thu đất mẹ
Thơ Song Thu
Nhớ mùa thu năm xưa, trời biếc xanh, mắt long lanh*
Nụ cười trên môi anh- người chiến sỹ vệ quốc
Rạo rực chân bước, hồn nước ngất ngây
Đọc lập, Tự do...
Từ nay
bao lợi quyền ắt qua tay... mình!
Ba mươi năm sau, con trai anh**
ôm súng trở về trong ánh nắng bình minh...
Lung linh nụ cười chiến thắng
Từ nay,
chẳng kẻ thù nào ngăn nổi bước chân anh
xây đời hạnh phúc
Nào ngờ
đói nghèo vẫn rình rập
bày sâu béo mập...khoét rục cỏ cây
Ôi, đất mẹ xác xơ từ đây?
Những mùa lá bay...Con cháu bay...
hạnh phúc xum vầy
nơi miền đất hứa
Bốn mươi năm qua người lính già tựa cửa***
Đôi mắt đổi màu
Niềm tin vơi nửa
Cười buồn... dấu những nỗi đau
Nụ cười nào
cho mùa thu đất mẹ
Ba mươi năm sau?... ****
Nụ cười trên môi anh- người chiến sỹ vệ quốc
Rạo rực chân bước, hồn nước ngất ngây
Đọc lập, Tự do...
Từ nay
bao lợi quyền ắt qua tay... mình!
Ba mươi năm sau, con trai anh**
ôm súng trở về trong ánh nắng bình minh...
Lung linh nụ cười chiến thắng
Từ nay,
chẳng kẻ thù nào ngăn nổi bước chân anh
xây đời hạnh phúc
Nào ngờ
đói nghèo vẫn rình rập
bày sâu béo mập...khoét rục cỏ cây
Ôi, đất mẹ xác xơ từ đây?
Những mùa lá bay...Con cháu bay...
hạnh phúc xum vầy
nơi miền đất hứa
Bốn mươi năm qua người lính già tựa cửa***
Đôi mắt đổi màu
Niềm tin vơi nửa
Cười buồn... dấu những nỗi đau
Nụ cười nào
cho mùa thu đất mẹ
Ba mươi năm sau?... ****
16 nhận xét: