
Nhặt lên vài cánh lá
Lắt lay trước cửa thiền
Có gì như muốn nói
Mà môi lá run lên?
Thương thân phận bèo bọt?
Trách tình duyên lỡ làng?
Lo nỗi người mỏng mảnh?
Hãi thế sự dọc ngang?
Em ơi, sao vội thế
Mình đã kịp nhau đâu
Nhìn vàng tươi vùi đất
Ngẩn ngơ ta... nát nhầu
Nếu yêu, yêu hết cỡ
Nếu nhớ, nhớ cháy lòng
Nếu thương, thương mọi nhẽ
Nếu ghét, bỏ trôi sông!
Cây thản nhiên trút lá
Lá thong thả lụi tàn
"Nỗi buồn thả vào đất
Ươm niềm vui nhân gian ..."
Ươm niềm vui nhân gian ..."