Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Mùa đông Hà Nội



                            

 


Cảm ơn những cơn gió đông thế này, có lạnh, có cô đơn, mới thấy là trong ta còn đang nồng nàn lắm!


                                                                          Nguyễn Huệ

Hà Nội vào đông, anh có thấy trời trở lạnh sáng nay? Ngồi bên tách cafe sớm chủ nhật, gió phần phật, mưa ào ào, màu trắng xóa đọng trên màu mắt đen, người cứ chạy còn tôi cứ đuổi, khoảng cách dài ra mà tình ta ngắn lại. Trời trở đông còn ai chở tình tôi đi mất rồi?
Trong các mùa, tôi ghét nhất mùa đông bởi đó là thời gian khiến những kẻ cô đơn tự nhiên sợ hãi, nỗi chạnh lòng cũng xâm chiếm nhiều hơn. Ai mà chẳng có một thời để yêu và để nhớ, chỉ tiếc là với mùa đông, cái thời để yêu và cái thời để nhớ giống như một vết sẹo bật máu gây đau.

Mùa đông, có một kẻ nằm ôm một kẻ, cái kề môi nồng ấm đến lạ kỳ. Còn một kẻ quờ tay hụt hẫng đón một kẻ lãng quên ngày hôm qua. Mùa đông, có một kẻ dắt tay một kẻ, siết chặt tay như sợ gió tách rời, còn một kẻ buông tay như muốn bỏ những chuyện tình phiêu lãng đã quá xa. Có một kẻ khoác áo cho một kẻ, hạnh phúc trào dâng khiến lá hoa ngượng ngùng; còn một kẻ tự khoác áo cho mình bằng tấm áo của người xưa quên mất. Có một kẻ khen mùa đông không lạnh vì có ai trong vòng tay bao bọc, còn kẻ khác cũng thở dài không lạnh vì nước mắt kia nóng hổi tuôn trào.
Mùa đông khiến mặt trời đi vắng, những ánh nắng làm má ai hây hây cũng đi vắng, chỉ còn lại gió rít mây mù, chỉ còn lại ám ảnh nỗi đau. Mùa đông có lạnh không? Có, lạnh lắm chứ, lạnh khi chỉ còn một mình, tâm hồn đã lạnh thì cơ thể sao ấm được nhỉ? Đêm đông lạnh lắm người ơi nhưng giữa cái lạnh ấy, ta mới thấy quý giá biết bao những giây phút nồng nàn để ta thấy rằng đôi khi những kỷ niệm bên nhau sẽ theo ta suốt cuộc đời, chỉ là để khi thiếu thốn nhắc ta về cái quá khứ yên vui.
Đêm đông dài lắm người ơi nhưng nhờ có cái dài ấy mà thời gian nghĩ về người được nhiều thêm, cho tâm ta tĩnh, lòng ta yên. Giữa bộn bề mê mải đời thường, ta vẫn tìm thấy thân xác bé bỏng, tuy có hao mòn nhưng vẫn còn biết yêu thương.
Cảm ơn những cơn gió đông thế này, có lạnh, có cô đơn, mới thấy là trong ta còn đang nồng nàn lắm! Nhớ quá khứ rồi trông đến hiện tại, mùa đông năm nay ta tự khoác áo cho mình, rồi đến một lúc ta sẽ khoác áo hộ cho người.


 
                                                           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét