Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

VUI! THÔI ĐÀNH

Hoàng Lập:

CỦA ĐÂU VỀ ĐẤY,THÔI ĐÀNH !



Hoa  tươi  rờ  rỡ - của  trời
Còn ngơ ngẩn ngắm - của người ngẩn ngơ
Của vườn - cây trái thơm tho
Ngọt ngào vương đọng - của bờ môi xinh
Lạnh lùng - là của lặng thinh
Cồn  cào  nhớ - của  tim  mình , tim  ta
Bay  bổng - là  của  bao  la
Đắm say - là của yêu xa , yêu gần  
                                                                                          

                                                                                                                                                                                                      
Của đâu về đấy , thôi đành !
Hứng lòng tay giữ giọt  tình  với  nhau 
8-12.






Song Thu


Của mình, mình giữ, thôi đành!
Dẫu không réo rắt cũng thành quen tai
Của mình, chẳng được như ai
Trăm trận cũng để thua vài trận thôi
Của mình, đũa ghép thành đôi
Dẫu là mộc mạc một đời chẳng vênh
Của mình, cây thẳng lênh khênh
Gió bão nghiêng ngả dập dềnh ngọn tre
Của mình, gỗ ghép nên bè
Cùng chìm cùng nổi qua khe cập bờ


Của mình, chẳng gột nên thơ 
Dẫu là rút ruột nhả tơ cho đời
Của mình thương quá đi thôi
Của đâu về đấy, người ơi, thôi đành!



   

 

   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét