Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

THƯƠNG NHỚ CÁNH VẠC




Viết tặng anh chị Đồng- Huyền



Theo cùng cánh Vạc đêm thâu
Biết thương thì đã bể dâu trăm chiều
ĐĐ





Ôm em** cánh vạc
 liêu xiêu
 Mình đi nhé
 một chiều tròn nắng
Đến nơi ấy
Nắng có hồng những miền trống vắng*
Mưa có buồn trong tĩnh lặng đêm thâu?


Phút giây này thực hiểu thấu lòng nhau
Ta-đôi đũa đôi màu, chia đôi ngả
Một cánh dép vẹt mòn, xa một nửa
 Nửa kia buồn vịn cửa vẫn chông chênh...


Cánh vạc em bay vượt thác vượt ghềnh
Một đơn độc một-một mình đối mặt
Anh ngậm ngùi vùi trong bao tiếc hận
Một Trả-Vay  lận đận...một Trả-Vay**

Ước mong sao trái đất đẩy vòng quay
Xua giá lạnh đón vạc ngày trở lại
Cánh vạc mềm vẫn cứ mềm mềm mãi
Vai thon gầy ấm lại Cánh Đồng anh...







* Nắng có hồng bằng đôi môi em
Mưa có buồn như đôi mắt em   ( Trịnh công Sơn)
** Ôm em, Trả vay ( Lời trong thơ ĐĐ )











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét