Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012










CÓ MỘT CHUYẾN TẦU

Trên  chuyến  tầu
đang lao về miền quê xa vắng
Một thiếu niên da trắng...mười lăm
Một thiếu nữ da vàng ngăm ... mười chín
Đoàn tầu chở những bịn rịn đi đâu?


"Họ vừa chia tay nhau?
Sao thiếu nữ gục đầu...run rẩy?"
Nhạt nhoà xa xa ấy
Cánh đồng, bạch dương, hoàng hôn đỏ bấy...lướt qua


Mười lăm ngơ ngác
Mười chín khó nhọc nén tiếng vỡ oà
Nghèn nghẹn khối nguyệt hoa
Chèn lồng ngực ...


Mười lăm rưng rức
sót xa:
" Là đây sao nước mắt đàn bà?"
Khổ thực!
Đám tàn nhang nấp dưới làn da chợt đỏ ửng
Lao qua!
Xoắt xuýt nắm đôi bàn tay giá lạnh:
" Chị...em....yêu... lắm à?"


Mười chín hơ hoảng:
Phải vậy chăng?
Đúng vậy chăng?
Ta đã YÊU...?
"Ôi... tàn nhang, tàn nhang
Diệu kỳ biết bao nhiêu
Em đã nói giúp ta điều
  chưa kịp nói..."
 
Tiếng còi tầu thúc vội 
Rời ga...















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét