Trốn đời chẳng biết đi đâu Ra sông la.i ngơ. sông sâu không đò
Ra đồng ngỡ bão dông to
Du xuân ngờ đã hết trò vui xuân
Tìm anh anh đứng tần ngần
Trốn vào thơ lắp mấy vần cho quên
Thơ đầy, tình nổi lên trên
Đời lă.n xuống dưới, bén duyên thơ tình
Câu lu.c đe.p, câu bát xinh
Trốn vào thơ bỗng thấy mình...chiêm bao!(tan ra)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét