Trang

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Mùa đông băng giá...Thơ và ảnh Song Thu



            
                                                                                       

5 thị trấn đẹp mơ màng trong băng tuyết 







                       





Cây tùng và vạt cỏ



Nghiêng đầu gội băng tuyết
Dang tay đỡ bão giông
To hương thơm tinh khiết 
Nhựa thông reo cháy lòng


 Tuyết nhuộm trắng mùa đông 
Trắng cong cong ngn c
C rạp mình theo gió
 Bi bi ni nh mong



Anh-bóng Tùng vi vi
Em- Vt C mùa đông
Bên nhau trong giá lnh 
Ng mùa xuân m nng...

11-2012



Ảnh chỉ có tính chất minh họa! 





Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Cánh cửa cuối cùng-Thơ Song Thu





                Viết trong đêm 2-12-2014


              




Khi cánh cửa cuối cùng khép lại
Ta trở về nơi đã ra đi 
Ôi cát bụi về làm thân cát bụi
Lửng lơ theo gió đón trăng thì...

Khi cánh cửa cuối cùng khép lại
Ta ngập chìm trong vô thức phiêu linh
Hư thực. Âm dương. Nào khác biệt?
 Râm ran ai tụng khúc vô tình...

Khi cánh cửa cuối cùng khép lại 
Tay lần tìm hơi ấm mãi quanh ta
Mình ơi ... Biết ơn mình vô tận
Đã bên nhau dưới đáy cõi ta bà...

Khi cánh cửa cuối cùng khép lại
Chạm má con. Sao mềm mại tơ nhung
Thầm thào câu cổ tích thời thơ dại
Khóe mắt rơi giọt trong vắt... cuối cùng.

-------

Khi cánh cửa cuối cùng khép lại
Ta lạc vào vườn cỏ lạ hoa thơm
Mẹ hiền bên cửa đang trông đợi
Đón ta về trọn vẹn niềm yêu thương...



-----------------

Thương tiếc báo tin: Nhân vật nam trong bài thơ " Lá bọc Lá"-em rể út của Song Thu- đã thanh thản ,nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng, hưởng thọ 74 tuổi. Tang lễ tổ chức vào hôm nay, 4-12-2014 tại Hà Nội.
Xin chân thành cám ơn!











Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Thiên Di - Thơ Song Thu







Ve dep tuyet voi cua chim hong hac







Em mải miết tìm về miền ấp áp
Có phải chăng vì chao chát đêm đông?
Em chấp chới vặn mình trong bão táp
Có biết chăng những khao khát dối lòng?



Kìa là gió. Là mây trôi cuồn cuộn
Kia  núi cao.  Biển rộng nối sông dài
Xuyên quá khứ tìm ẩn khúc tương lai
Thấy hiện tại lung linh hoài...Từng khắc


com-img



Dẫu hạnh phúc hôm nay là có thực
Đã đớn đau đã rưng rức tủi hờn 
Ngày lại ngày nén nắng dại mưa khôn
 Se thương nhớ. Xăm nỗi buồn. Băng giá...



Ve dep tuyet voi cua chim hong hac




Bay đi em. Bầu trời xanh. Khám phá!
Rồi trở về tắm gió hạ mưa xuân
Bờ cát dài vàng óng những dấu chân

Thiên Di hỡi  *
Thiên Di...

Tạm biệt nhé... Trắng ngần. Trong vắt nắng.





*thiên di


Có nhiều nghĩa . ST muốn ám chỉ Thiên trong từ trời. Và Di trong từ di chuyển.
Thiên Di là nghĩa là cánh chim trời di cư từ miền này sang miền khác
Còn có thể hiểu, thiên di chỉ sự ung dung tự tại, cả đời này không bị trói chân một chỗ, có thể đi, làm những gì mình muốn.

Xin cảm ơn!

                                                                                      

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Thư dãn cuối tuần: Tuyệt đẹp tranh nude nghệ thuật




Tranh nude nghệ thuật của Serge Marshennikov

Serge Marshennikov sinh năm 1971 tại Ufa (Bashkiria, Nga). Ông đã được mẹ khuyến khích làm quen với hội họa nhỏ và ông có các giáo viên dạy riêng và được tham gia các cuộc nghiên cứu về nghệ thuật hội họa và điêu khắc. Sau khi nhận được một số giải thưởng về tranh màu nước và những bức tranh bột màu, Serge đã quyết định trở thành 1 họa sĩ chuyên nghiệp.



Bộ ảnh nude tuyệt vời - đỉnh cao nghệ thuật tranh nude phong cách phục hưng
Bộ ảnh nude tuyệt vời - đỉnh cao nghệ thuật tranh nude phong cách phục hưng


Bộ tranh nude đẹp về những người  phụ nữ với phong cách phục hưng của nghệ sĩ Marshennikov

Là một trong những sinh viên tốt nghiệp tài năng nhất của học viện Mỹ thuật The Academy Repin tại St Petersburg–Nga, ông được nhận ở lại trường sau đại học và tổ chức triển lãm solo trong thư viện "Sangat" của quê hương ông Ufa trong năm 1995. Chương trình là một thành công và Serge đã được mời tham dự triển lãm tại phòng trưng bày Liên minh của các nghệ sĩ, giúp cho sự nghiệp của ông ngày càng phát triển và được thế giới công nhận. Những bức tranh của ôngđược tổ chức trong các Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại (El Paso), Các Bảo tàng Grace (Abilene), và trong nhiều bộ sưu tập quan trọng tư nhân ở Nga, Anh, Đan Mạch, Pháp và Nhật Bản.




Bộ tranh những thiếu nữ gợi cảm


Phong cách tranh nude phong cách thời phục hưng


Tranh nude - nghệ thuật đẹp


Phụ nữ - khỏa thân tuyệt đẹp


Biểu cảm trong tranh nude của nghệ sĩ Marshennikov





Bộ ảnh nude của Marshennikov họa sĩ nổi tiếng người Nga - Bộ tranh mang phong cách phục hưng vẽ những người phụ nữ xinh đẹp với nhiều diễn tả và biểu cảm khác nhau.



Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Một bài thơ tình của TOlXTOI











TOLXTOI 


Mùa thu đến*



Mùa thu đến, lá trong vườn đã rụng,

Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng

Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng,

Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong.

Anh khẽ nắm bàn tay em - một lúc

Buồn và vui lẫn lộn. Giữa trời chiều

Anh nhìn em, khóc lên vì hạnh phúc,

Vì vụng về không biết nói anh yêu...
















Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Thơ tình Du tử Lê

       




                             alt








Nổi tiếng với lĩnh vực thơ tình ở miền Nam từ trước giải phóng, Du Tử Lê còn được xem là một trong những tác giả có thơ được phổ nhạc nhiều nhất. Ơn em, Trên ngọn tình sầu (Từ Công Phụng), Khúc Thụy Du (Anh Bằng), Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau, Tình sầu Du Tử Lê (Phạm Duy)... đã đi vào lòng người yêu nhạc nhiều thế hệ

Xin giới thiệu hai bài thơ trong số đó



Ngày ấy, Du Tử Lê yêu tha thiết cô giáo Huyền Châu, cháu ruột của giáo sư Lê Ngọc Trụ (Đại học Văn Khoa Sài Gòn). Thế nhưng, tình yêu của họ không đi đến hôn nhân vì sự ngăn cách của gia đình. Sau biến cố 1975, Du Tử Lê định cư ở California  để lại một mối tình đầu ban sơ và lưu luyến. Hai mươi sáu năm sau, năm 1991, ông quay trở về thăm lại người yêu cũ và có ý định đem Huyền Châu qua Mỹ. Cô đã từ chối với lý do cha mẹ già yếu.
            Hiện cô vẫn còn độc thân và cư ngụ tại một căn nhà cũ ở Bến Chương Dương – TP HCM.





KHÚC THÊM CHO HUYỀN CHÂU





hạnh phúc tôi từ những ngày nước lớn

trời mưa mau tay vuốt mặt khôn cùng

bầy sẻ cũ hom hem chiều ngói xám

trời xanh xao chân nhỏ cũng không về

cây mộng nở từng ngón tay lá nõn

nôi tương tư cỏ ấm thịt da người

tôi hiu hắt từ mắt em ngắt tạnh

môi thâm khô từ thuở định xin hôn

ngày tháng hạ khi không mà trở rét

em khi không mà trở mặt điêu ngoa

tay trông ngóng hương đưa mùi tóc mạ

ngọn me xa theo ký ức rì rào

chiều qua đó chân ai còn ríu rít

lời ai say cho trời đất lại gần 

kỷ niệm tôi từ những ngày vỡ tiếng

nhẩn nha gom từng cọng thiết tha rơi

con dế nhỏ lớn lên đằm tiếng hát

khi đêm về ru giọng đớn đau hơn

cây niên thiếu cũng thui mầm trong sáng

lá oan khiên lả tả mái hiên người

tôi èo uột từ những người cả gió

con dế buồn tự tử giữa đêm sương

bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ

ngọn me xưa già khọm tiếc thương hờ

em ở đó bờ sông còn ẩm cát

con sóng tình vỗ mãi một âm quên 




1967











Kiếp Sau Xin Giữ Lại Đời Cho Nhau



ơn em thơ dại từ trời

theo ta xuống biển vớt đời ta trôi

ơn em, dáng mỏng mưa vời

theo ta lên núi về đồi yêu thương

ơn em, ngực ngải môi trầm

cho ta cỏ mặn trăm lần lá ngoan

ơn em, hơi thoảng chỗ nằm

dấu quanh quẩn dấu nỗi buồn một nơi

ơn em, hồn sớm ngậm ngùi

kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau








Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Viết cho em-Thơ Nguyễn trọng Tạo và lời bình Huệ Hương Hòang







VIẾT CHO EM
(Nguyễn Trọng Tạo. 2012)

Đặt Em vào giữa chiều thu
Trời thành tơ lụa. Mây mù mỏng tang
Đặt Em vào cõi mơ màng
Mắt đen. Môi đỏ. Ngỡ ngàng hiện lên
Đặt Em vào xứ thần tiên
Nụ hôn run rẩy nối liền thịt da
Đặt Em vào giữa bao la
Đường cong mỹ mãn như là vẽ tranh
Đặt em vào vòng tay anh
Vòng tay nảy những chồi xanh. Ai ngờ
Đặt Em dưới ngực. Cuộc cờ
Không vì thắng bại. Đôi bờ cỏ non
Mặt anh tắm nước suối nguồn
Da thơm mùi cỏ. Tóc thơm gió trời
Anh đi. Em sát bên người
Chuyến xe mộng mị. Buồn vui theo cùng
Lòng anh cười khóc. Mông lung
Biệt ly. Ai chẳng đã từng biệt ly
Đặt Em về chốn phẳng lỳ
Đặt Anh về phía chân đi không đành
Nhớ nhau. Vàng đá để dành
Trời xanh. Áo lụa. Lá cành cùng xanh…



Tôi tự thấy mình thật “to gan” khi dám nghĩ tới chuyện viết lời binh cho thơ của Nguyễn Trọng Tạo. Vì, con người anh, và thơ anh, có bao nhiêu nhà văn, nhà thơ, học giả nổi tiếng đã “phân tích”, “mổ xẻ”. Trong khi tôi chỉ là một anh “nguyên thầy đồ môn toán”, mới thực sự quan tâm đến văn học nghệ thuật những ngày gần đây.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ, tôi sẽ chọn một bài của anh mà tôi cho là ít người để ý nhất, và có lẽ không phải ai đọc lên cũng phải rơi nước mắt như tôi. Đó là bài Viết Cho Em, được anh viết vào năm 2012.
Đọc thơ Nguyên Trọng Tạo, tôi luôn hình dung anh là cả một cõi giới bao la, sâu thẳm. Những cảm xúc ào ạt xô bờ như biển, và những khu rừng bí hiểm không biên giới của những ý tưởng.
Trong Viết Cho Em, điều làm cho tôi ấn tượng không phải là một nhân vật Em rất đẹp, rất kiều diễm, “Mắt đen, Môi đỏ” với “đường cong mỹ mãn như là vẽ tranh”, với “da thơm mùi cỏ, tóc thơm gió trời…” Điều làm cho tôi ngạc nhiên, chính là vì cái hành động “Đặt Em”. Có thể người phụ nữ ở đây chỉ bình thường như rất nhiều phụ nữ khác, nhưng với trái tim tràn ngập yêu đương của một thi sĩ, anh đã
“Đặt Em vào giữa chiều thu”
Để
“Trời thành tơ lụa. Mây mù mỏng tang”
Và:
“Đặt Em vào cõi mơ màng
Mắt đen. Môi đỏ. Ngỡ ngàng hiện lên
Đặt Em vào xứ thần tiên
Nụ hôn run rẩy nối liền thịt da
Đặt Em vào giữa bao la
Đường cong mỹ mãn như là vẽ tranh”
Thật hạnh phúc cho người phụ nữ nào có được những khoảnh khắc tình yêu của anh. Và ai nói rằng, tình yêu trai gái không phải là hiện thân của tâm từ? Thật sự, nếu không có một trái tim đầy từ ái, làm sao Nhà thơ có thể đặt người phụ nữ của mình vào trong những cảnh giới đẹp đẽ đến như thể, để họ cũng trở thành đẹp đẽ đến như thế?
Rồi tình yêu thăng hoa:
“Đặt em vào vòng tay anh
Vòng tay nảy những chồi xanh. Ai ngờ
Đặt Em dưới ngực. Cuộc cờ
Không vì thắng bại. Đôi bờ cỏ non”
Chà. Nguyễn Trọng Tạo viết về “chuyện yêu” mà không phải viết về chính nó, là viết về cái thần của nó, cái xúc cảm có được từ nó. Toàn bộ cuộc tình được trần thuật, nhưng lại thật thanh tao. Tôi nghĩ Hồ Xuân Hương nếu đọc những dòng này chắc phải mỉm cười thán phục: Và một tình cảm viên mãn, cũng là sự tri ân đối với người bạn tình:
“Mặt anh tắm nước suối nguồn
Da thơm mùi cỏ. Tóc thơm gió trời”
Rồi chợt tình yêu thần tiên phải đối diện với thực tế cõi đời buồn bã:
“Anh đi. Em sát bên người
Chuyến xe mộng mị. Buồn vui theo cùng”
Và con tim Thi sĩ đa sầu, đa cảm, đã nhìn thấy trước sự chia ly. Dẫu cho trong đời đã từng trải qua bao nhiêu cuộc chia ly, thì cuộc nào cũng sẽ là như nhau tại thời điểm ấy, sầu buồn thăm thẳm:
“Lòng anh cười khóc. Mông lung
Biệt ly. Ai chẳng đã từng biệt ly”
Vi anh biết, Em sẽ về với cuộc đời thường nhật, với những bổn phận mà Em đã tự đặt ra cho mình:
“Đặt em về chốn phẳng lỳ”
Mặc dù vậy, con tim vẫn vương luyến:
“Đặt anh về phía chân đi không đành”
Đến đây, chúng ta không thể không để ý đến cái tài tình tinh tế trong sử dụng ngôn ngữ của Nguyễn Trọng Tạo. Anh đã “đặt Em về chốn phẳng lỳ” và tự đặt mình “về phía chân đi không đành”. Tại sao lại là “chốn”? Và tại sao lại là phía? Vì Em đã đành lòng xa anh để quay trở lại với cuộc sống thường nhật, với những bổn phận và sự bình an. Đó là nơi chốn của nàng. Còn với người thi sĩ, thậm chí phía trước còn chưa phải là một con đường, mới chỉ là một hướng đi, mênh mang vô định. Mà phía sau, tình yêu đã khuất xa. Thật bùi ngùi cho bước chân đi không đành ấy.
Và, ai nói Nguyễn Trong Tạo không chung tình trong tình yêu?
“Nhớ nhau. Vàng đá để dành
Trời xanh. Áo lụa. Lá cành cùng xanh…”
Tình yêu còn mãi trong tim, cho dù đó là tình yêu thứ mấy. Tôi tin chắc rằng với Nguyễn Trọng Tạo là như vậy.
Tình yêu của một Người Trời lạc xuống cõi người

Huệ Hương Hoàng ( Từ Du tư Lê blog)
6/10/2014