Trang

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2018

Chia sẻ chút về Du lịch Bà Nà -Bài và ảnh Song Thu





 Theo kinh nghịệm của nhà Song Thu sau chuyến đi vừa qua thì, nếu bạn đi du lịch Bà Nà, bạn nên book khách sạn trên đó một đến hai đêm. Lý do là:
- Bạn sẽ có thể đón bình minh tuyệt đẹp vào buổi sáng và tiễn hoàng hôn vào xế chiều yên tĩnh,  khi chưa có nhiều khách lên thăm quan... 
- Bạn đủ thời gian để có thể thăm nhiều nơi, chơi nhiều trò chơi  kỳ thú trên đỉnh núi.
- Bạn được hưởng chế độ chăm sóc khách hàng của khách sạn, cụ thể là bạn được nhân viên khách sạn đón ở chân núi cùng hành lý và vào cáp treo theo cửa riêng, rất thuận lợi...Nhân viên cũng đưa bạn tới tận phòng khách sạn một cách chu đáo...

Bây giờ mời mọi người xem một số ảnh ST chụp trong chuyến đi vừa rồi nhé!  





            

Nhà Song Thu lên đến đỉnh Bà Nà thì đã trời đã về chiều. Trong khi các cháu nghỉ ngơi, hai ông bà đã tranh thủ đi "thám thính" cảnh sắc bên ngoài.
Cảnh đẹp lắm. Thực ra,  ST đã vài lần lên đây nhưng mỗi lần một khác. Tuyệt nhất là nét kiến trúc Châu âu cổ kính trong ánh hòang hôn vàng dịu đỉnh núi... 

    
Nắng sắp tắt mất rồi...


Khó khăn lắm ông lão mới chịu chụp ảnh, dù sao cũng OK đấy chứ!
             
       
Hì, lom khom trước lâu đài trang lệ...


Như trước tòa nhà  quốc hội!


Trời tối rồi, đèn đã bật lên. Bà Nà đep lung linh.Phải tranh thủ chụp vài kiểu mới được...
















Sáng hôm sau, trời lại hửng nắng. Rời khách sạn, lướt qua ngõ phố để ra quảng trường


Khách sạn nơi nhà ST nghỉ



Trên lối ra Nhà Thờ và quảng trường



Nhà thờ đây rồi, chói mắt quá!


Bà lão xách "bị" trước nhà Thờ, trông tội quá nhỉ...








Quảng trường lớn là đây !




Nắng ban mai vàng óng...làm ông lão chói mắt chăng?


Bà lão thì OK!













Chiều hôm ấy, trời bớt lạnh, cả nhà quyết định trang điểm nhẹ và mặc áo dài...chụp ảnh kỷ niệm

















Còn buổi tối thì sao nhỉ?
Cả nhà đi ăn đồ ý
 trong quán ăn ý. đúng là ngon hết í và cũng không mắc lắm đâu í!

 



Thế là hết một ngày một đêm trên đỉnh Bà Nà. Sáng hôm sau, ăn sáng xong , gửi lại đồ đạc trong khách sạn, cả nhà lại đi chơi, đến những nơi chưa đến. Tiếc là các cháu phải về để kịp đi học, nên không sang bên vườn lan thăm quan và chơi những trò chơi cảm giác mạnh...Các cháu đi xem các triển lãm đá, tượng sáp...ông bà thì ...mỏỉ chân rồi  nên nằm ghế masa,  đợi các cháu thôi!












Thế thôi! Chào Bà Nà, chúng tôi lên đường về Dà Nẵng rồi, Hà Nội đây!
Kỷ niệm một chuyến du lịch thú vị!






Nhớ mãi!

Xin cám ơn mọi người đã bớt chút thời gian theo dõi ảnh của ST nhé!Thank You!

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Hai bài thơ của Song Thu, viết trong dịp tết Nguyên Tiêu



                    




Gói gói mở

Loay  hoay gói gói mở
Lưu luyến khắc giao mùa
Nhanh tay lên mình hỡi
Đường phố đã gội mưa



Thoáng hương bưởi ngan ngát

Ai đang gánh xuân về ?
Lơ thơ màu tím nhạt
Có phải xoan triền đê?



Mau gói mùa đông lại

Mở lòng đón xuân sang
Sầu đông và nắng vãi
Sẽ tan, lại mơ màng...


(Nguyên tiêu năm Mậu Tuất)







đợi anh

Hẹn nhau sáng sớm tinh mơ
đến chơi anh thả vần thơ lên trời
Nắng vàng, hoa vẫn còn tươi
đợi anh, em thả nụ cười bay xa...


( Nguyên Tiêu năm đinh Dậu)




Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

Du xuân Mậu Tuất với phố cổ Hội An- bài và ảnh Song Thu


ST - Năm nay, hóa vàng xong cả nhà ST lên đường vào Hội An rồi lên Bà Nà đón gió mới. Thú thật, đã đến những nơi này vài lần nhưng mỗi lần mỗi khác. Lần này chiêm ngưỡng phố cổ HA kỹ hơn, nghỉ ngơi thư dãn thoải mái hơn, nhất là trải nghiệm không khí tết nơi đây...


Vừa đến,  các cháu đã hối hả dạo phố cổ lấy không khí tết...đèn hoa HA có nét riêng, rất tinh tế,  rực rỡ !   




đèn lồng treo ở sảnh Khách sạn La Residexnia- nơi gia đình ST nghỉ hai đêm...


Cầu cổ nổi tiếng ở HA, xây từ TK 17


đèn lồng trên phố cổ rực rỡ,  quyện với dòng người đi bộ đông như kiến cỏ......Cả nhà chụp một kiểu thật sung nào! 

Dạo một đêm, về đến nhà khá mệt...ảnh tự sướng trước sảnh Khách sạn ... 


Hai bà cháu trong một cửa hàng thời trang, thích cây mai này quá!


Bên bờ sông Thach Hãn...





Sáng sớm, cả nhà lấy xe đạp của khách sạn đi dạo ngắm phố vào ban ngày cho kỹ hơn...Thật thú vị đấy nhé!  Phố vắng vẻ, không khí trong lành ...có thể ngắm các ngôi nhà cổ, phố cổ thoải mái...

Không thể không chụp một kiểu ảnh nơi này...tuy  nắng chưa lên!







Mẹ và con



Bà và cháu



Nắng đã lên rồi!


Sao nghiêm nghị thế nhỉ!

Còn ổng thì tươi như hoa ...


Mồng 4 Tết, các hiệu ăn nổi tiếng đều đóng cửa, vào phố ăn tạm bát Cao Lầu, đặc sản của HA..cho biết. Thú thật, không ngon bằng phở HN ...



Phòng ăn KS La Residenxia...


 Hai cụ thưởng trà trước khi rời HA

Tạm biệt Hội An, tạm biệt phố cổ, nhà hàng, khách sạn thân thiện...




Chào nhé mai lại lên đường!



Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018



Chuc mung nam moi, nam Mau Tuat
Xin chuc anh chi, ban be suc khoe, binh an, hanh phuc!










Song Thu

Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018

Rét ơi- Thơ Song Thu












Rét gì rét thế rét ơi

Ngoài kia đen xám một trời tàn tro
Môi thâm má héo co ro
Có tia nắng ấm mơ hồ...nơi nao?


Thương bèo bì bõm mép ao

Thương thân cua ốc nhôn nhao không nhà
Thương cò lặn lội bờ xa
Thương em côi cút mưa sa đường về

Ta đành gác lại đam mê

Gọi tên nắng ấm, 
cho... 
em khoe má hồng!




Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Tương ngộ giữa Lão Tử và Khổng Tử...





Lão Tử và Khổng Tử, hai bậc Thánh nhân trong lịch sử đã có lần tương ngộ. Và cuộc đàm đạo của các ngài đã để lại giai thoại ngàn năm. Sau khi bái kiến Lão Tử trở về, Khổng Tử trầm mặc suốt 3 ngày không nói. 
Một ngày vào năm 538 TCN, Khổng Tử nói với đệ tử là Nam Cung Kính Thúc rằng: “Lão Đam, người giữ chức Tàng thất sử của nhà Chu, bác cổ thông kim, biết cội nguồn của lễ nhạc, hiểu rõ mấu chốt của đạo đức. Nay ta muốn đến Chu xin thỉnh giáo, trò có muốn đi cùng không?”.
Nam Cung Kính Thúc vui mừng đồng ý, lập tức tâu lên vua nước Lỗ. Vua Lỗ đồng ý cho ông đi, đồng thời cấp cho ông một cỗ xe song mã, một đứa nhỏ hầu, một người đánh xe, và cử Nam Cung Kính Thúc hộ tống Khổng Tử lên đường.
Lão Tử thấy Khổng Tử xa xôi ngàn dặm đến, vô cùng vui mừng.
Lão Tử hỏi Khổng Tử: “Ông đã đắc Đạo rồi chứ?”.
Khổng Tử nói: “Học trò cầu Đạo đã 27 năm, vẫn chưa đắc được”.
Lão Tử nói: “Nếu Đạo là vật hữu hình, có thể lấy đem dâng cho người, thế thì mọi người tranh nhau lấy dâng cho quân vương. Nếu Đạo có thể tặng cho người, mọi người sẽ đem tặng cho người thân. Nếu Đạo có thể thuyết giảng rõ ràng, mọi người đều sẽ thuyết giảng cho anh em. Nếu Đạo có thể truyền cho người khác, thế thì mọi người đều sẽ tranh nhau truyền lại cho con cái. Nhưng những điều nói trên đều không thể được, nguyên nhân rất đơn giản, đó là khi cái tâm con người không nhận thức đúng đắn về Đạo, thì Đạo sẽ không bao giờ vào đến tâm người ấy”.
Khổng Tử nói: “Học trò nghiên cứu “Kinh thi”, “Kinh thư”, “Chu lễ”, “Chu nhạc”, “Kinh dịch” và “Kinh Xuân Thu”, thuyết giảng đạo trị quốc từ thời Tam Hoàng, hiểu rõ con đường công danh của Chu Công, Triệu Công, học trò đem dâng cho hơn 70 vị vua, nhưng không ai sử dụng. Xem ra con người khó thuyết phục quá!”.
Lão Tử nói: “Lục nghệ của ông đều là lịch sử cũ xưa của các đời vua xưa, ông thuyết giảng những cái đó có tác dụng gì? Những thứ ông đang tu luyện, đều là những tích xưa cũ. “Tích” chính là dấu tích vết giày người ta để lại, dấu chân với dấu chân, thì có gì khác nhau?”. 

Lão Tử và Khổng Tử. Ảnh dẫn theo leewiart.com

Sau lần đối thoại ban đầu, Lão Tử lại dẫn Khổng Tử thăm Đại phu Trường Hoằng. Trường Hoằng cực kỳ tinh thâm nhạc lý, truyền thụ cho Khổng Tử nhạc luật, nhạc lý, đồng thời dẫn Khổng Tử đi quan sát các lễ tế Thần, khảo sát nơi truyền giáo, nghiên cứu các lễ nghi lễ đền, làm cho Khổng Tử cảm thán không ngớt, thọ ích rất nhiều.
(Sau này, khi Khổng Tử ở nước Tề có may mắn được thưởng thức nhạc vũ “Đại thiều”. Sau khi thưởng thức xong thì lòng khoan khoái ngây người ra, miệng không còn biết vị, ba tháng ròng ăn thịt không thấy mùi vị, thì cảm động than rằng: “Không ngờ nhạc lại có thể đạt đến cảnh giới cao siêu kỳ diệu như thế này!”. Đây chính là điển cố “Ba tháng không biết mùi vị thịt” được ghi chép trong “Luận ngữ”).
Khổng Tử lưu tại đây vài ngày rồi từ biệt Lão Tử. 
Lão Tử tiễn đưa ông ra ngoài công quán rồi nói:
Tôi nghe nói, kẻ phú quý tặng người của cải, kẻ nhân nghĩa tặng người lời nói. Tôi không phú cũng chẳng quý, không có của cải tặng ông, muốn tặng ông vài lời. Thời nay, kẻ thông minh mà sâu sắc, sở dĩ gặp nạn, thậm chí dẫn đến cái chết, là do hay chê cái sai của người; kẻ giỏi hùng biện lại thông hiểu sự việc, sở dĩ gặp họa liên miên, là do hay vạch ra cái xấu của người. Là bậc làm con, đừng cho mình là cao; là bậc bề tôi, đừng cho mình là hơn. Mong ông nhớ kỹ”.
Khổng Tử bái lạy nói: “Học trò nhất định ghi nhớ trong lòng!”.
Khi Khổng Tử đến bờ sông Hoàng Hà, thấy nước sông cuồn cuộn, sóng cuộn đục ngầu, khí thế như vạn ngựa đang phi, âm thanh như hổ gầm sấm động.
Khổng Tử đứng trên bờ rất lâu, bất giác nói thương cảm: “Cái đã qua là như thế này đây, ngày đêm không ngừng! Nước sông Hoàng Hà cuộn chảy không ngừng, tháng năm của con người qua đi chẳng dừng, nước sông chẳng biết chảy đi đâu, đời người chẳng biết đi về đâu?”.
Nghe thấy Khổng Tử nói mấy câu này, Lão Tử nói: “Con người sống ở giữa trời đất, nên cùng với trời đất là một thể. Trời đất vạn vật là tự nhiên vậy. Con người cũng là thuận theo tự nhiên. Người có thay đổi từ trẻ em, thiếu niên, tráng niên, và già, cũng giống như trời đất có xuân, hạ, thu, đông đổi thay, có gì buồn đâu? Sinh ra trong tự nhiên, chết trong tự nhiên, cứ để nó tự nhiên, thì bản tính không loạn. Không để nó theo tự nhiên, tất bật trong nhân nghĩa, thì bản tính bị trói buộc. Công danh còn trong tâm, thì cái tình lo nghĩ nảy sinh. Lợi dục giữ trong tâm, thì cái tình phiền não càng tăng thêm”.
Khổng Tử giải thích rằng: “Học trò lo đại Đạo không được thực hiện, nhân nghĩa không được thực thi, thì chiến loạn không ngừng, quốc loạn không yên, ví như cuộc đời ngắn ngủi, chẳng có công lao gì cho đời, không thể giúp gì cho dân, vậy thì tiếc lắm thay”.
Một lúc sau Lão Tử chỉ con sông Hoàng Hà mênh mông, nói với Khổng Tử: “Ông sao không học đức của nước?”
Khổng Tử nói: “Nước có đức gì?”. 
Lão Tử nói: “Cái thiện cao nhất như nước vậy: Nước thiện, có lợi cho vạn vật mà không tranh, ở nơi mà mọi người đều ghét, đó là đức khiêm nhường vậy. Sông biển sở dĩ có thể làm vua của trăm suối khe, là do nó giỏi ở chỗ thấp. Thiên hạ không có gì mềm mại yếu đuối hơn nước, mà những cái rắn chắc mạnh mẽ lại không cái nào có thể thắng được nước, đó là đức nhu vậy. Do đó nhu thắng cương (mềm thắng cứng), nhược thắng cường (yếu thắng mạnh). Vì nước không có hình thái cố định, nên có thể vào mà không bị ngăn cách, do vậy có thể thấy vô ngôn chi giáo (giáo hóa không cần nói), vô vi chi ích (lợi ích mà không cần phải làm)”.

Nước thiện, có lợi cho vạn vật mà không tranh, ở nơi mà mọi người đều ghét, đó là đức khiêm nhường vậy. Ảnh dẫn theo tinhhoa.net

Khổng Tử nghe xong, bỗng bừng tỉnh ngộ, nói: “Lời này của tiên sinh, khiến học trò bừng tỉnh: Mọi người ở trên cao, chỉ riêng nước ở dưới thấp; mọi người ở chỗ dễ chịu, riêng nước ở chỗ hiểm trở; mọi người ở chỗ sạch sẽ, riêng nước ở chỗ dơ bẩn. Chỗ nước ở toàn là chỗ mà mọi người ghét, thì ai còn tranh với nước đây? Đây chính là cái thiện cao nhất vậy”.
Lão Tử gật đầu nói: “Ông có thể dạy được! Ông phải nhớ kỹ: Không tranh với đời, thì thiên hạ không ai có thể tranh cùng, đó là học theo đức của nước vậy. Nước gần với Đạo. Đạo không nơi nào không có, nước không nơi nào không có lợi, tránh chỗ cao mà về chỗ thấp, chưa bao giờ trái ngược, là giỏi tìm chỗ đứng. Ở chỗ không, nên trong vắt tĩnh lặng, sâu không thể dò tìm, là giỏi làm vực sâu. Tổn mà không kiệt, làm mà không cầu báo, là giỏi làm việc nhân vậy. Tròn ắt sẽ xoay, vuông ắt sẽ gẫy, bịt ắt sẽ dừng, khơi ắt sẽ chảy, đó là giỏi giữ chữ tín. Gột rửa mọi dơ bẩn, đo chỉnh cao thấp, là giỏi xử lý mọi vật. Dùng để chở thì nổi, dùng để soi thì trong, dùng để công phá thì tất cả những gì kiên cố vững chắc cũng không thể địch nổi, đó là giỏi dùng khả năng. Ngày đêm không nghỉ, tràn đầy rồi mới tiến tiếp, là giỏi chờ thời vậy.
Do đó bậc thánh nhân tùy thời mà hành (hành sự tùy theo thời vận), bậc hiền giả ứng sự nhi biến (ứng biến tùy theo sự việc). Bậc trí giả vô vi nhi trị (vô vi mà trị vì cai quản), bậc đạt giả thuận thiên nhi sinh (thuận theo lẽ trời mà sinh ra).
Ông lần này đi rồi, nên bỏ cái ngạo khí trong lời nói và biểu cảm, xóa bỏ cái chí dục ở dung mạo. Nếu không, người chưa đến mà tiếng tăm đã đến, thân chưa tới mà gió đã động, hiển lộ phô trương, như hổ đi trên phố, ai dám dùng ông?”.
Khổng Tử nói: “Lời của tiên sinh, là từ đáy lòng tiên sinh mà vào tận tâm can học trò. Học trò thọ ích rất nhiều, cả đời không quên. Học trò sẽ tuân theo chẳng dám trễ nải, để tạ ân của tiên sinh”.

Khổng Tử từ biệt Lão Tử. Ảnh: ĐKN

Nói xong, Khổng Tử từ biệt Lão Tử, lên xe cùng Nam Cung Kính Thúc, lưu luyến đi về hướng nước Lỗ.
Khổng Tử từ chỗ Lão Tử trở về, suốt 3 ngày im lặng không nói năng gì. Học trò Tử Cống lấy làm lạ bèn hỏi thầy làm sao. Khổng Tử lúc này mới đáp:
Nếu ta gặp người có suy nghĩ thoáng đạt như chim bay, ta có thể dùng luận điểm chính xác sắc bén như cung tên của ta bắn hạ chế phục họ. Nếu tư tưởng của người ta vun vút không trói buộc như hươu nai chạy, ta có thể dùng chó săn đuổi theo, nhất định khiến họ bị luận điểm của ta chế phục.
Nếu tư tưởng của họ như con cá bơi trong vực sâu của lý luận, ta có thể dùng lưỡi câu để bắt lên.
Nhưng nếu tư tưởng họ như con rồng, cưỡi mây đạp gió, ngao du nơi cảnh huyền ảo thái hư (vũ trụ mênh mông huyền bí), không ảnh không hình, không nắm bắt được, thì ta chẳng có cách nào đuổi theo bắt được họ cả.
Ta đã gặp Lão Tử, thấy cảnh giới tư tưởng ông như rồng ngao du trong thái hư huyền ảo, khiến ta cứ há miệng mãi mà không nói ra lời, lưỡi thè ra cũng không thu lại được, khiến cho ta tâm thần bất định, chẳng biết ông rốt cuộc là người hay là Thần nữa. Lão Đam, thực sự là Thầy của ta!”.
Và hàng ngàn năm sau, những tư tưởng sâu xa, thâm thúy của Lão Tử cho đến ngày nay vẫn là những lời dạy vô giá đối với hậu nhân.
Theo NTDTV
Hải Sơn biên dịch
( Tên bài viết là do ST đặt cho ngắn gọn)